Anhil vuốt ve lóp lòm loại, lướt trên từng đường cong như đó là một cơ thể người, như anh là một người mù đang đọc bảng chữ nổi khêu gợi nhất thế giới. Anh mở cửa xe và sờ vào mọi thứ: đèn, bộ điều chỉnh yên xe, kính chiếu hậu.
“Cô nàng này là Nữ hoàng châu Phi, ” Anhil nói. “Nếu nàng thuộc về tôi, tôi sẽ đánh bóng nàng mỗi ngày, tôi sẽ làm sạch nàng bằng tăm bông. ” Anh xoa tay lên điện thoại note 5 dual sim. “Lóp da - giống như người phụ nữ đẹp nhất thế giói. Nếu không nghĩ đến chuyện vợ tôi sẽ lo lắng thì tôi sẽ làm tình với chiếc xe của ông.” Anh mở rồi đóng cốp xe vài lần. Anh di chuyển tựa như cố gắng nhấc chiếc xe lên khỏi cái hãm; anh ta đang kiểm tra chiếc xe, đang kiểm tra sức mạnh của chính mình? “Đây là niềm mơ ước của tôi. Tôi không muốn quá nhiều thứ cho riêng mình, nhưng một chiếc xe tốt là mơ ước của tôi. Tôi mượn xe ông một chút. Được chứ? Ông coi tiệm giúp tôi nhé?” Richard gật đầu. Sao ông nỡ từ chối? Sao ông có thể không cho anh chàng này lái thử xe ông?
Ông coi tiệm giúp tôi nhé? Câu đó nghĩa là gì, bảo vói bất lò ai vào tiệm rằng Anhil đã ra ngoài và sẽ quay lại ngay, đóng cửa rồi quay biển hiệu “Mở cửa” thành “Đóng cửa” à?
Ông bước vào trong rồi đứng đợi. Một người bước vào; Richard cảm thấy có nghĩa vụ phải đi ra sau quầy thu ngân, như đang bảo vệ chỗ này. “Đây không phải là tiệm của tôi,” ông tự thú.
“Có nghĩa là tôi không mua được donut à?”
Ông không thể làm mất mối của Anhil. “Anh muốn loại nào?”
“Phủ nước đường, thêm một cà phê có sữa và đường.” Ông để bánh lên đĩa rồi đặt xuống trước mặt khách, đoạn rót một tách cà phê. Cảm giác thật lạ, giống như ông đang đóng kịch. Và trong lúc người khách đang ăn thì một người khác đi vào ngồi ở quầy.
“Nước cam, trà, và bánh mì vòng nướng.”
“Không có bánh mì vòng, chỉ có donut thôi.”
“Thật sao? Bánh mì vòng thường để phía sau.”
Ông đi vào phía sau và, quả thật, trên kệ là một túi bánh mì vòng và một lò nướng. Ông nướng bánh mì vòng, rót cho khách một ly nước cam, tìm các túi trà, rồi dọn ra cho anh ta.
“Của tôi hết bao nhiêu tiên?” người khách đầu tiên hỏi. Richard nhìn quanh; không thấy chỗ nào đề giá cả. Rất
khôi hài. Rất Anhil. “Tôi không biết. Ba đô được không? Vậy là nhiều hơn hay ít hơn số tiền anh thường trả?” “Khoảng chừng đấy,” anh ta đáp, để lại tiền, kèm năm mươi cent tiền boa.
Richard không biết cách mở hộc thu ngân, vì thế ông đặt tiền sang một bên, gồm cả tiền boa.
Một người vô gia cư bước vào, hỏi xin tiền lẻ. Ông cho gã một chiếc bánh donut. Ông rút trong túi ra một đô-la rồi đặt nó cạnh hộc thu ngân để trả tiền chiếc bánh đó. Bán donut thật là vất vả, và ông không giỏi làm việc này bằng Anhil. Anhil đâu rồi? Ông nhìn đồng hồ: bảy giờ mười lăm. Ông định về nhà trước khi Cecelia đến.
Một người khác bước vào - Anhil nói đúng, trong vương quốc donut chỉ toàn đàn ông.
“Chào ông bạn, cho tôi loại thường lệ nhé.”
“Anh hay ăn loại gì?”
Đến khi Anhil quay về, hai mươi phút sau, Richard đã giận tím mặt.
Anhil tung tăng đi vào, cười toe toét đúng nghĩa, và Richard không thể giận được nữa. “Cô nàng lướt êm như bông kem, như ren Chantilly của nước Pháp. Cô nàng bám đường tốt đến nỗi chả cần phải trải nhựa đường nửa: chiếc xe đó có thể chạy vô tư trên cao su, trên đường đất, với một đám mây bụi bốc lên phía sau để thông báo rằng ta đã đến đó. Ta có thể đưa nàng đi bất kì đâu.” Anhil giao chìa khóa lại cho Richard. “Cảm giác đóng vai tôi thế nào, anh chàng donut?”
“Tôi không thấy bảng giá,” Richard đáp, đưa Anhil bốn đô-la. “Có hai khách vào, và một người vô gia cư - tôi cho ông ta một chiếc donut.”
“Ông có điên không đấy? Ông không thể cho họ donut
được. Họ sẽ quay lại xin nữa, họ sẽ đem theo bạn bè; donut làm ra không phải để cho không biếu không.” “Tôi trả tiền chiếc bánh đó rồi - một đô-la trong số
đấy.”
“Việc ấy không quan trọng. Tôi cho họ lõi bánh, những phần bánh lẻ - tôi để ở ngoài, và họ bu lại như chim bồ câu vậy. Không phải là tôi không quan tâm, nhưng ông không thể cho hẩn một chiếc donut như vậy được. Ông tưởng tôi không bị bệnh à? Tôi đến Mỹ đâu phải để trở thành một triết gia nghèo mạt rệp.”
Có gì đó ở Anhil khiến ông thấy khó chịu. Hôm nay anh ta ít hoàn hảo hơn, ít cảm thông hon. Có những giới hạn, những điều anh ta bỏ lỡ, không hiểu.
Nghệ thuật sống qua từng câu chuyện
“Ông buồn cười thật đấy,” Anhil nói. “Hôm qua ông gặp tôi, ông muốn tôi giống như mẹ ông và khen ông là cậu bé ngoan. Tôi chỉ có thể nói rằng ông là một người trưởng thành có tấm lòng nhân hậu và một chiếc xe hết sảy.” Anhil bỏ bánh donut vào hộp rồi đưa cho Richard. “Cám ơn ông đã trông chừng tiệm. Nhớ đến nữa nhé; ngày mai đến nữa đi, để tôi lại được lái xe của ông.”
A
ONG CÓ MUỐN ăn sáng không, hay ông ăn rồi?” Cecelia hỏi khi ông bước vào, tay cầm hộp donut.
“Tôi đói muốn chết đây này,” ông đáp, đặt hộp donut xuống, và nhận ra mình đã để quên túi ngũ cốc chưa ăn ở tiệm của Anhil. Ông ngồi tại bàn; chỗ của ông đã được dọn sẵn, báo đã được trải ra.
“Làm ơn đừng ném hộp donut.”
“Ông muốn nói sao củng được, nhưng tôi không làm việc cho người mập đâu đấy.”
“Người mập thì có vấn đề gì?”
“Họ bốc mùi và họ có vấn đề về sức khỏe.”
“Chị có để ý thấy cái hố phía trước không?” ông hỏi trong lúc ăn sáng, đọc báo, nhìn lướt qua giá chứng khoán trên màn hình trong nhà bếp.
“HỐ nào?”
“Nhìn ra ngoài cửa sổ ấy, ở đằng kia. Có một cái hố, một vết lõm lớn, giống như mới có đĩa bay hạ cánh vậy, nếu chị tin vào những chuyện như thế.”
“Tôi chỉ tin vào Chúa và một ngôi nhà sạch sẽ. Ông có định đeo tai nghe lên không, hay tôi phải hầu chuyện ông cả ngày đây?”
“Tôi sẽ không đeo tai nghe, nhưng chị không cần hầu chuyện tôi.”
Cecelia cầm miếng vải lau bụi và bình Endust lên, đi đến cửa sổ rồi nhìn ra ngoài. “Không chỉ có cái hố,” Cecelia nói. “Có con ngựa ở trong hố nữa kìa.”
Ông ngừng ăn và đi đến tường kính.
Có một con ngựa ở giữa hố, đang gặm cỏ. Một lần nữa, ông nghĩ đến sự hoàn hảo của vòng tròn, những tấm biển trên cột điện thoại ở dưới đồi. “UFO? Bạn Không Đon Độc...”
“Chỉ nhìn nó thôi sao,” Cecelia nói.
Ông gọi đến số mà nhân viên chính phủ đã cho ông tối qua, rồi đi ra ngoài, đứng trên miệng hố - rõ ràng nó đã sâu hon hai giờ trước, những cây cờ nhỏ màu hồng đã lún xuống vài mét. Con ngựa ngước lên, gật đầu ra vẻ nhận thấy sự có mặt của ông, rồi lại tiếp tục gặm cỏ.
“Mày bị mắc kẹt à?” Richard hỏi con ngựa. “Mày leo lên được không? Bây giờ cái hố còn chưa sâu lắm, leo lên đi.”
Con ngựa không nhúc nhích. Richard đi vào nhà, lấy một chiếc donut nhân mứt, rồi quay ra chỗ con ngựa. Richard đưa chiếc bánh ra; con ngựa hít không khí ở hướng ông, dợm bước về phía chiếc bánh, rồi cứ gio1 chân lên như thế. Richard ném bánh xuống hố. Con ngựa khịt mũi.
“Nó không muốn lên,” Richard nói với Cecelia.
“Một con ngựa ở trong hố củng giống như lọ muối trong tách cà phê,” Cecelia nói. “Thật chẳng ra làm sao.” Con ngựa đã đi xuống hố, nó phải biết làm sao để ra khỏi hố. Richard không thể gọi 911 lần nửa - họ sẽ nghĩ ông bị điên. Ông quay trở lại cửa sổ. Bây giờ có thêm con sói đồng cỏ đứng ở miệng hố, hoặc ít ra ông nghĩ nó là sói đồng cỏ. Nó đang đứng ở miệng hố, đe dọa con ngựa, còn con ngựa thì đang sợ run.
Richard nhìn quanh tìm Cecelia; bà đang hút bụi ưong phòng khách. Ông cầm tai nghe chặn tiếng ồn lèn, cầm hai chiếc nắp vung kim loại ở nhà bếp, rồi đi ra ngoài, đập hai chiếc nắp vung vào nhau như vỗ thanh la, hét lên, “Cút đi. Biến khỏi noi này ngay.” Con sói bỏ chạy. Con ngựa thở hắt ra, vểnh môi, chóp mắt nhìn Richard. “Mày bị kẹt ở dưới đấy à? Không tự ra được hả? Tao sẽ tìm trong garage xem có cái gì dùng được không; tao quay lại ngay.”
Có một cô bé đang đi về phía nhà ông, miệng há ra. Cô bé đứng giữa đường, gọi cái gì đó - ông chỉ nghe âm thanh nghèn nghẹt. Ông tháo tai nghe ra.
“Lucky, Lucky?” cô bé gọi to. “Lucky?”
“Cháu đang tìm chó của cháu à?”
“Ngựa của cháu.”
“Bác biết nó ở đâu.”
“Cháu không vào nhà bác đâu.”
“Nó ở ngay bờ vực thôi, trong một cái hố.”
Con ngựa nhận ra cô bé; nó vẫy đuôi.
“Bác định đi vào garage để tìm đồ nghề.”
“Cháu sẽ không vào garage của bác đâu,” cô bé nói, leo xuống đồi.
“Ô, bác nghĩ cháu không nên đi xuống đó.”
“Nó là ngựa của cháu.”
Trong garage có một ống tưới nước, một chiếc ghế bành, một túi cát, và một cặp ván trượt tuyết - quá hẹp, không thể dùng làm ván lót để con ngựa bước lên. Và trong lúc ông hình dung cảnh đặt con ngựa lên ván trượt tuyết rồi kéo nó lên đồi bằng dây thừng, như kiểu ngựa đồ chơi trên bánh xe thòi xưa, thực lòng ông không nghĩ rằng cách đó sẽ hiệu quả. Có một cánh cửa gỗ cao ông mua để làm gì đấy nhưng lại quyết định không dùng. Ông khiêng cánh cửa ra - họ có thể dùng nó làm cầu tạm. Vai và chân ông đau buốt, nhắc ông nhớ về cơn đau. Ông tự hỏi, có huấn luyện viên để làm gì nếu như, khi anh cần làm một việc gì đó, anh lại chẳng thể làm được gì hết? Ông khiêng cánh cửa đến miệng hố và, với sự giúp đỡ của cô bé, ông đặt nó xuống đất.
Một chiếc xe buýt học đường chạy ngang qua. “Đó là xe trường cháu,” cô bé nói.
“Cháu bao nhiêu tuổi?” ông hỏi.
“Bác không cần quan tâm,” cô bé đáp.
Ông đoán cô bé khoảng chừng mười một - sắp bước sang hai mươi bảy.
Cô bé cố gắng chỉ cho con ngựa đi lên cánh cửa để ra khỏi hố. Nó không chịu đi. Cô bé chạy lên chạy xuống cánh cửa gỗ, cố chứng tỏ cho con ngựa thấy cây cầu tạm này rất an toàn. Con ngựa nghi ngờ điều đó. Richard quay trở vào nhà, đưa tai nghe cho Cecelia, rồi hỏi trong nhà có dây thừng không. Bà tìm thấy một đoạn dây ni- lông mỏng, và ông cầm nó ra ngoài đưa cho cô bé. Cô bé cột một vòng thòng lọng quanh cổ ngựa rồi cố dẫn nó lên. Con ngựa muốn đi lên, nó đã bắt đầu đi lên, nhưng có gì đó níu chân nó lại trong hố. Và nó bắt đầu nhận ra sự thật là nó đã bị mắc kẹt, nó nhìn cô bé rồi nhìn Richard, mong muốn có ai đó giải thích bằng ngôn ngữ của loài ngựa.
“Ngựa của cháu có người huấn luyện không, hoặc một ngưòi bạn nào để ta có thể gọi điện?”
“Có lẽ chúng ta nên gọi 911.”
“Không phải lúc nào họ cũng được việc đâu. Bác biết đề nghị này thật ki khôi, nhưng bác nghĩ chúng ta nên nhờ anh chàng ở ngôi nhà phía trên đồi.”
“Ngôi sao điện ảnh đấy ạ?” cô bé hỏi. “Bác không thể tự tiện đến bấm chuông nhà anh ấy đâu.”
“Sao lại không?”
“Bác nghĩ anh ấy sẽ ra mở cửa chắc. Được thôi, bác cứ đi đi, cháu không được phép vào nhà bất kì ai.”
Richard đi lên đồi, bấm hộp điện đàm gắn ở cổng. Một khoảng lặng rất dài.
“Ai đó?”
“Chào, tôi là hàng xóm của anh đây; chúng ta chưa gặp nhau, nhưng ngoài này có một con ngựa bị kẹt trong một cái hố. Nó tự đi xuống hố, nhưng không leo lên được. Không biết anh có thể giúp chúng tôi không?”
“Chờ một chút.”
Cánh cổng tự động hé mở, cửa trước mở ra, và anh ta xuất hiện vói áo thun trắng và quần jeans, một chút cẩu thả, một chút bê bối. Anh ta gợi cảm đến sững sờ. Richard bất ngờ, chỉ biết giương mắt nhìn. Ngôi sao điện ảnh đang mang ủng cao bồi nhưng không mang tất. Anh ta cầm một chiếc ủng lên rồi xỏ chân vào, nhẹ nhàng, không có kiểu đánh vật. Lúc anh cúi xuống, áo thun bị kéo lên, để lộ cơ bắp, da, một hình xăm nhỏ. Mọi thứ về anh ta đều tốt hơn bình thường.


ReplyDeleteWhen someone writes an paragraph he/she keeps the image of a user in his/her mind that how a user can know it. Therefore that's why this article is great. Thanks! outlook 365 sign in