Câu chuyện về nghệ thuật sống đẹp phần 10

“Xin lỗi đã làm phiền anh,” Richard nói. “Nhưng con ngựa đang ở trong hố còn cô bé thì sắp khóc, và, ờ, anh có bận không?”
“Chỉ đang đọc sách. Đi nào.” Họ cùng nhau đi xuống đồi. Lúc này sương đã tan; một ngày rất đẹp. Ông sóng đôi với ngôi sao điện ảnh, bầu trời xanh trong, không khí mát lạnh. Có cảm giác như ngôi sao điện ảnh đã làm thay đổi ánh sáng, làm thay đổi tâm trạng.
Cô bé vẫn đang cố giúp con ngựa bước lên cầu tạm.
“Vẫn chưa được à?” ngôi sao điện ảnh hỏi.
Cô bé lắc đầu. “Anh nghĩ anh có thể đưa nó lên không?” cô bé hỏi, nước mắt đầm đìa.
“Dĩ nhiên rồi,” anh ta đáp. “Anh sẽ làm được.”
Ngôi sao điện ảnh leo xuống; anh ta đang ở trong hố, vói cô bé và con ngựa, đúng lúc nhân viên công vụ lái ô-tô trắng trờ đến. “Tôi là Bob, nhân viên ca sáng,” anh ta tự giới thiệu với mọi người.
Richard không biết liệu Bob, nhân viên công ty bán galaxy note 5 2 sim, có nhận ra ngôi sao điện ảnh không, nhưng vẻ phớt tỉnh Ảng-lê của anh ta khiến Richard tin chắc rằng Bob chẳng biết ngôi sao điện ảnh là ai.
“Tôi sẽ phải yêu cầu mọi người ròi khỏi hố để tôi đo đạc và thu thập thông số chính xác.”
Ngôi sao điện ảnh và cô bé leo lên cánh cửa ra khỏi hố. Richard nghĩ cái hố vẫn đang lún sâu hon - nhũng cây cờ màu hồng giờ đây đã lún xuống một nửa. Bob gọi điện đàm về trụ sở.
“Tôi đang ở hiện trường Shadow Hill; anh có thông tin gì?”
“Chẳng có gì,” đầu bên kia đáp. “Chúng tôi không có tin gì hết.”
“Con ngựa đang ngậm cái gì đó trong miệng,” ngôi sao điện ảnh nói.
Con ngựa đang ngậm cái gì đó trong miệng, và nó đang nhai đi nhai lại thứ đó.
“Con ngựa ăn máy dò rồi,” Richard nhận định.
“Cái quái gì thế này...” Bob thốt lên.
Ngôi sao điện ảnh trượt xuống đồi và mở miệng con ngựa ra, máy dò roi vào tay anh ta. “Cám on mày,” anh ta nói, vỗ về con ngựa. Rồi chàng trai leo ra khỏi hố, đưa chiếc máy dò dính nhót dãi lòng thòng cho Bob, rồi phủi cát ra khỏi người mình. Một kiểu duyên dáng về mặt thể chất và tự tin đầy quyến rũ.
“Vậy là không thể lấy thêm thông tin gì nữa rồi. Bây giờ chỉ có nước đoán mò thôi.”
Ngôi sao điện ảnh kéo cô bé sang một bên. “Ngựa của em tên gì?”
“Lucky.”
“Em có biết tên bác sĩ của Lucky không? Chúng ta cần bác sĩ cho nó uống thuốc để giữ nó bình tĩnh. Chúng ta sẽ đưa nó lên, nhưng sẽ phải vất vả một chút.”
Ngôi sao điện ảnh rút diện thoại từ túi sau ra rồi đưa nó cho cô bé.
“Em cũng có điện thoại,” cô bé nói, rút từ túi sau ra một chiếc điện thoại còn nhỏ hon nữa.

“Nhân tiện,” Richard nói, “hãy gọi cho mẹ của cháu để báo tin cháu đang ở đâu.”
Trong lúc cô bé gọi điện, ngôi sao điện ảnh trò chuyện vói Richard. “Tôi không an tâm vói cái hố này, và tôi không an tâm với gã tên Bob kia. Chúng ta phải đưa con ngựa lên. Chúng ta cần một chiếc trực thăng để kéo con ngựa ra khỏi hố - ông thấy thế nào?”
“Hay đấy; anh có trực thăng không?”
“Tôi có, nhưng tôi lại không có bộ yên cưong để nhấc con ngựa lên. Cho tôi nửa tiếng nhé,” ngôi sao điện ảnh nói. “Nhớ liên lạc để bác sĩ thú y đến.” Ngôi sao điện ảnh chạy lên đồi, đầu vưon cao, ngực ưỡn. Vài phút sau, anh ta quay lại bằng xe mô-tô.
“Lần sau ông thấy tôi, tôi đã ở trên đấy rồi,” anh nói, chỉ tay lên tròi. Chàng trai ném cho Richard một chiếc máy bộ đàm. “Chúng ta ở kênh 12.”
“Nghe rõ,” Richard nhấn nút và nói vào máy bộ đàm. “Chúng ta cần một vài thứ - tất cũ, dùng để bịt tai con ngựa, và một thứ gì đó để bịt mắt,” ngôi sao điện ảnh nói qua tai nghe của ông. “Ông có thể tìm những thứ đó không?”
“Nghe rõ,” Richard đáp và quay lại nhà.
“Trợ lý của tôi đang lo vụ yên cưong. Món đó khó tìm. Nhưng đừng lo, người của tôi tham gia vụ này, và họ rành lắm.”
Richard đi vào nhà, lục lọi ngăn đựng tất để tìm cái mà ông nghĩ là trông giống bộ đồ bịt tai ngựa tử tế, đi vào nhà tắm, lấy sợi dây thắt lưng của áo choàng tắm, rồi vội vã ra ngoài, tay cầm bộ đàm.
Một chiếc xe cảnh sát tuần tra dừng lại trước nhà. “Sao ông không gọi chúng tôi? Chúng tôi muốn biết chuyện gì đang diễn ra. Chuyện gì vậy?”
“Ông có biết ai sống ở ngôi nhà đó không?” Bob chỉ xuống đồi, không phải nhà của cô gái boi lội, mà ngôi nhà cạnh bên, ở ngay dưới đồi.
“Tôi không biết,” Richard đáp.
“Chà, đó là việc mà cảnh sát có thể làm.” Anh ta vẫy viên cảnh sát lại. “Hỏi xem ai sống ở ngôi nhà đó. Nếu quả đồi này bị lún, thì nó sẽ sụp ngay xuống ngôi nhà đó.” Nhiều ngưòi chạy xe ngang qua thò đầu ra khỏi cửa sổ xe. “Một cảnh quay phim à?”
“Không, một con ngựa trong hố lún.”
“Hay thật.”
“Mẹ cháu sắp đến,” cô bé nói. “Mẹ đã gọi bác sĩ thú y rồi, họ sẽ đến ngay thôi.”
Tin tức rò rỉ ra ngoài. Trước khi ngôi sao điện ảnh quay lại, một chiếc xe của đài truyền hình đã trờ tói. Richard không biết liệu việc này cũng là do trợ lý của ngôi sao điện ảnh dàn xếp, hay khi cảnh sát nói qua điện đàm rằng có một con ngựa kẹt trong hố, ai đó đã nghe được thông tin. Người ta kéo đến chật đường.
“Luật pháp cấm tụ tập trên ba mưoi người mà không có giấy phép,” viên cảnh sát nói với Richard. “Vài người trong số họ phải về nhà - vì không có giấy phép. Tôi đang đếm đây: ở, ở, về.”
“Tôi đâu có mời họ,” Richard phân bua. “Tôi không chịu trách nhiệm về việc người ta tụ tập.”
Bác sĩ thú y đến, nhưng cảnh sát không cho ông ta vào. “Thú y hay không thú y gì cũng không được vào.” “Tôi là bác sĩ chăm sóc ngựa,” anh ta nói, tự xông vào. “Sao các chú không làm việc gì có ích đi?” cô bé nói với các cảnh sát.
Con ngựa đang hoảng loạn. Nó không nhìn thấy gì phía trên đồi, nhưng nó nghe thấy nhiều âm thanh. Bác
sĩ thú y đặt ống nghe lên người Lucky. “Nó không sao
- chỉ lo lắng thôi. Rồi, kế hoạch là gì nào?”
“Trực thăng sẽ đến đưa nó lên bằng dây treo đặc biệt. Anh có dùng loại đó bao giờ chưa?”
“Tôi chỉ mói thấy trên ti-vi.”
“Tôi nghĩ họ sẽ mượn dây từ phim trường.”
Richard đưa đôi tất đã nhét gọn và thắt lưng áo choàng tắm cho bác sĩ thú y.
“Cái gì đây?”
“Đồ bịt tai và bịt mắt.”
“Tình hình dưói đó thế nào rồi?” máy bộ đàm kêu ầm ĩ. “Đông đúc lắm. Còn anh?”
“Chúng tôi sắp đến dãy núi rồi. Bác sĩ thú y đến chưa?” “Nghe rõ.”
“Ông ấy có thể cho con ngựa uống thuốc an thần rồi che tai nó lại không? Ngoài ra, hãy nhờ cảnh sát dọn đường phía trên ngọn đồi. Sau khi đưa con ngựa lên, chúng tôi cần đặt nó xuống đâu đó.”
“Nghe rõ.”
Bác sĩ thú y nhét tất vào tai Lucky và tiêm cho nó một mũi thuốc đúng vào lúc chiếc trực thăng bay đến sườn đồi. Luky không thích bất kì diễn biến nào, kể cả tiếng trực thăng; nó nện chân thình thịch xuống đất. “Phải mất vài phút thuốc mới có tác dụng,” bác sĩ thú y cho biết. “Lùi lại, lùi lại, con ngựa chưa sẵn sàng.”
Richard cũng chưa sẵn sàng; ông hồi hộp, phấn khích, gần như choán ngọp, có quá nhiều tác nhân kích thích
- có lẽ bác sĩ thú y nên tiêm một mũi thuốc cho cả ông. Trực thăng lui lại, và vài phút sau họ lại bay đến rồi
hạ bộ yên cưcmg xuống. Cô bé là người duy nhất Lucky cho đến gần.
Câu chuyện về nghệ thuật sống đẹp
“Được rồi, bé cưng, anh sẽ hướng dẫn thao tác cho em nhé.” Ngôi sao điện ảnh ngồi cùng với diễn viên đóng thế của hãng Paramount trong trực thăng.
“Tôi không phải là bé cưng của anh,” cô bé nói với diễn viên đóng thế.
Con ngựa đang dịu dần, trông nó đờ đẫn, say thuốc. Yên cưortg là một bộ dây đeo bằng vải khổng lồ, giống một chiếc áo bó mặc cho bệnh nhân tâm thần. Sau khi quàng áo quanh con ngựa và móc vào dây cáp, cô bé trèo ra khỏi hố. Trên đỉnh đồi, máy quay truyền hình đang chạy - một hàng xe của các đài truyền hình đã có mặt, đĩa vệ tinh hướng lên trời, râu ăng-ten kéo dài ra. Ngôi sao điện ảnh cô nhìn thẳng vào ống kính máy quay và vẫy tay nhiệt tình, ngay trước khi tín hiệu nhấc con ngựa được phát ra.
Mọi chuyện diễn ra nhanh chóng: bộ yên kéo căng, chân con ngựa lơ lửng trên không trung, và người nó nhô lên khỏi cái hố. Nó tự do và đang bay. Mọi người reo hò. Richard khóc òa. Bây giờ, ngày nào ông cũng khóc như vậy sao? Và việc này có đáng để bận tâm không? Lucky đang bay. Cảnh tượng một con ngựa lơ lửng trên tròi, một con ngựa được móc vào sợi dây treo, gắn vào trực thăng, là hình ảnh bạn không bao giờ có thể tưởng tượng nổi.
“Đây là lúc nguy hiểm,” giám đốc đóng thế nói qua bộ đàm. “Chúng ta phải cho nó tiếp đất nhẹ nhàng. Ngay khi bốn chân vừa chạm đất, con ngựa sẽ muốn phóng đi. Ổng phải tháo sợi cáp ra để nó không lôi chúng tôi theo. Ông phải lấy sợi cáp.”
Richard đếm ngược đến lúc Lucky tiếp đất, mười lăm mét, ba mét, hai mét, một mét, nửa mét; bác sĩ thú y đã sẵn sàng. Chân Lucky chạm đất, bác sĩ tháo dây cáp, bộ yên cưong đung đưa.
“Đi, đi, đi,” Richard thét vào bộ đàm, và chiếc trực thăng bay lùi lại. Ngôi sao điện ảnh cúi chào trong trực thăng rồi bay qua ngọn đồi.
“Kết thúc và ra về,” anh ta hô to.
Bộ yên cưcmg roi xuống đất như một tấm vải khổng lồ. Lucky lắc đầu, cố sức làm roi đôi tất bịt tai ra.
Cô bé và bác sĩ thú y dắt Lucky đi lên đồi về nhà - nó nện chân thình thịch như đang phản đối tình huống bẽ bàng này.
Các nhóm quay phim hạ ăng-ten xuống, và đám đông bắt đầu giải tán.
“Mọi việc ổn cả chứ?” mẹ cô bé hỏi, đến noi sau khi việc đã kết thúc. “Tôi bị kẹt trong thung lũng, tắc đường kinh khủng.”
“Ôn rồi,” Richard đáp, lau nước mắt. “Mọi việc đều ỗn.
“Chà,” Bob nói, “thực tình thì bây giờ tôi cũng chẳng làm được gì. Chúng tôi không khắc phục được những hố lún, chúng tôi chỉ có thể theo dõi chúng mà thôi. Chúng ta rút lui và để thiên nhiên tự giải quyết.”
“Anh có biết ai ngồi trong chiếc trực thăng đấy không?” Richard hỏi, cúi xuống để nhìn xem dưới hố có gì.
Bob nhún vai. “Không biết.”
Richard thì thầm tên của ngôi sao điện ảnh. Ông bứt vài cọng rau rồi mân mê giữa các ngón tay. Bạc hà. Bạc hà ngon tuyệt.
“Ông cứ khéo đùa; tôi chẳng biết anh ta là ai.”
“Chứ anh nghĩ đó là ai?” ông hỏi lần nữa, đưa ngón tay lên mũi, hít mùi bạc hà.
“Tôi tưởng đó là bạn của ông, còn cô bé có lẽ là con gái ông.”
“Chúng tôi là hàng xóm, tất cả là hàng xóm.”
“Thế thì tuyệt,” Bob nói, quay trở lại chiếc ô-tô trắng. “Hiếm khi có chuyện thế này xảy ra.”
Richard đi vào nhà. Cecelia đang ở trong bếp, đeo tai nghe của ông, chuẩn bị bữa trưa.
“Chị có thấy không?”
“Cái gì?” Bà tháo tai nghe ra. “Tôi không nghe ông nói gì.”
“Chị chẳng thấy gì hết à?”
“Thấy gì chứ?”
Ông bật ti-vi lên. Họ đang chiếu cảnh Lucky được nhấc lên không trung với dòng tiêu đề “Tin Nóng” màu đỏ ngay bên dưói.
“Thật không vậy?” Cecelia hỏi, đeo tai nghe lên lại. “Tôi thích bộ tai nghe này.” Bà nói oang oang như ngưòi ta thường to tiếng khi không nghe được mình đang nói to chừng nào. “Tôi sẽ mua một bộ cho mình. Chẳng nghe gì hết.”




Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều