Câu chuyện về nghệ thuật sống đẹp phần 5

PHÍA TRƯỚC là những mái nhà, mái ngói Tây Ban Nha, mái bằng hiện đại, mái đá đen chóp nhọn. Giữa các ngôi nhà là những vườn cây tưoi tốt, căng tràn nhựa sống, hoa vàng xen tím, hoa hồng, vườn cam, những vệt màu như những đốm ót chín, luôn có thứ gì đó đang nở rộ.
Và cô ở đó, phía dưới lóa, trong bộ áo tắm đỏ như chú chim ruồi, lướt trên làn nước xanh, khỏe khoắn và quyết đoán. Cô bơi đến tường, lộn lại, đẩy tói, quạt tay, đầu xoay qua xoay lại và ngước lên để lấy không khí.
“Tôi đói quá.”
Trông bà có vẻ bị xúc phạm. “Ông biết nếu ông cần gì thì tôi luôn đem đến cho ông mà - chỉ cần gọi cho tôi là tôi sẽ đem theo ngay. Tôi chăm sóc ông rất chu đáo - chẳng phải tôi đã nhét đầy thực phẩm tốt cho sức khỏe trong tủ lạnh đấy sao? Những thứ này không dành cho những người như ông. ”
“Tôi thèm đột xuất.”
“Tôi có thể đem chúng về nhà,” bà nói, “để ông khỏi ăn, nhưng mà như thế thì tôi sẽ ăn mất. Tôi phải chống lại sự cám dỗ đó.” Bà cầm chiếc hộp lên rồi ném vào thùng rác. “Tệ nhất là ăn thức ăn thừa của người khác. Giờ thì ông đã sẵn sàng dùng bữa sáng chưa?”
“Tôi định tắm trước đã” ông đáp.
“Chỉ có thể nói là hi vọng ông đã gặp may, vì như thế này thì thật chẳng giống ông chút nào, không giống người mà tôi biết, và tôi chỉ muốn có lý do họp lý cho chuyện này.”
Trong phòng tắm, ông mở cửa sổ giếng tròi; hoi nước bốc nghi ngút như khói. Ông tưởng tượng có thể dùng khăn tắm để truyền những tín hiệu, những thông điệp lên hẻm núi. Toàn thân ông bốc mùi ớn lạnh của phòng cấp cứu, ông ld cọ khắp ngưòi, gột sạch buổi tối hôm trước. Vấn còn một ít điện cực dính trên ngực. Miếng băng gạc trên bàn tay ông roi ra và bị hút xuống ống thoát nước.
Ồng đang cố gắng bỏ lại chuyện đó sau lưng, nhưng nó vẫn diễn ra trong đầu ông - ánh sáng, con người, mùi tiệt trùng chua loét, thằng bé Chúa tròi giáng thế.
Ông hình dung người y tá về nhà vào buổi sáng, vui mừng vì đã tránh được một đêm dài cô đon. “Chừng nào đầu gối còn trụ được, tôi sẽ còn tiếp tục làm,” bà bảo. Bà là một y tá giỏi, một y tá cực giỏi. Ông hình dung ngôi nhà của bà, gian bếp đầy những miếng lót nồi móc tay, khăn phủ giường bằng len đan, gà vịt trên bậu cửa sổ. Ông hình dung bà pha cho bản thân mình một tách trà và sau đó, vẫn mặc nguyên bộ đồng phục y tá, nằm xuống sofa.
Trong lúc mặc quần áo, ông không thể tránh được việc liếc qua bảng điện tử báo giá chứng khoán. Đêm ớ phòng cấp cứu không gây tổn thất lớn lắm với ông; thực ra, lọi nhuận của ông thậm chí có lẽ tãng lên một chút. Hình ảnh chiếc xe bị tai nạn của nữ diễn viên đang được phát trên đài CNN, họ cho biết nữ diễn viên tám mưcri bảy tuổi bị trọng thưong nhưng tình trạng đã ổn định. Bà ấy tám mưoi bảy tuổi thật sao? Ông nghĩ có thể sẽ gọi cho bà ấy, bà sẽ nhớ ra ông, họ đã có khoảnh khắc làm quen chính thức rồi còn gì. Chào, là tôi đây. Đầu bà thế nào rồi - nó có ngay ngắn lại chưa, nó có khóp không?
LIẾC NHÌN giờ trên điện thoại Samsung galaxy note 5 dual sim , ông nhận ra mình đã muộn giờ. Ông rất ghét khi cuộc sống diễn ra không như dự định. Ông nhấc điện thoại lên. Giờ này ở New York vẫn còn sớm. Ông sẽ nói gì nhỉ? Chào, Ben, giờ này có tiện không? Bố không phá đám con đấy chứ? Bố nghĩ chúng ta có thể nói chuyện. Ben, là bố đây. Ben, bố nghĩ nếu bố con mình giữ một chút quan hệ tình cảm thì sẽ hay lắm. Ben, mẹ con có nhà không? Ben, bố gọi con như thế được không, bố gọi con là Ben có được không?
Một giọng ngái ngủ vang lên. “A-lô?”
“Ben.” Ông dừng lại. “Ben, bố đây mà.”
“Có gì không bố?”
“Không có gì.”
“Chuyện gì xảy ra vói bố vậy?”
“Mẹ con có nhắc đến chuyện gì không?”
“Con chưa gặp mẹ; con đang ở trong phòng. Con dậy muộn. Chắc mẹ có để lại tin nhắn, mẹ thường để lại tin nhắn trong bếp.”
“Tối hôm qua bố có gọi cho mẹ. Bố cảm thấy không khỏe, bố bị đau, bị xoắn lại như bánh nút thừng vậy. Bố đi bệnh viện, lúc ở trong đấy bố nhận ra lần cuối cùng bố vào bệnh viện là khi con chào đời.”
“Lạ thật. Bố đau vì cái gì?”
“Bố không biết - có khi bệnh ủ từ lâu rồi. Lúc đó bố nhở, khi con ra đời mẹ con rất bình tĩnh. Bố đứng cạnh mẹ - mồ hôi túa ra như tắm.”
“Con sinh ra đúng vào đợt nắng nóng mà, phá hết các kỉ lục, chưa bao giờ nóng như vậy.”
“Ai nói với con thế? Bố không nhớ đợt nắng nóng đó.” “Em trai bố - chú Ted đấy. Chú ấy cho con tờ New York Times ra vào ngày con chào đòi. Nóng kỉ lục, làm mọi thứ dừng lại ở Bờ Đông; suýt nữa thì mất điện ở New York.”
“ừm, bố không muốn làm mất thời gian của con.” “Bố không chết đấy chứ?”
“Không, bây giờ thì chưa, hôm nay thì chưa.”
Angeles Times. Ông nên hủy đặt một tờ để xem thế nào. Có lẽ ông nên hủy đặt hai tà, người ta làm gì với những bốn tờ báo chứ?
Cecelia pha món nước ép đặc biệt cho ông - việt quất đông lạnh; hai loại bột, một tạo cơ bắp, một protein; nửa quả chuối; nửa cốc sữa chua - đánh bông lên. Rồi đến bát ngũ cốc đặc biệt và sữa Lactaid. Lại còn đồ uống, một hỗn họp thảo dược nóng có vị như nước đánh bóng đồ gỗ hương chanh. Ông đã răn mình phải uống thứ nước ấy, phải thích dư vị như sáp của nó, cái mùi thoảng hóa chất của nó.
Ông ăn sáng, không nói vói Cecelia rằng ông đã ăn rồi. Ông làm những gì luôn làm, vì như thế dễ hơn.
Ngồi bên bàn ăn, cố gắng tỏ vẻ bình thường, ông gọi điện cho em trai mình. Có người nhấc điện thoại rồi đánh roi. “Xin lỗi,” em trai ông lên tiếng.
“Anh Richard đây.”
“Anh có sao không?”
“Anh ổn cả, chỉ muốn giữ liên lạc thôi. Thời tiết thế nào?” ông hỏi, không phải vì ông quan tâm, mà vì không biết nói gì khác. Trước đây, nếu hỏi Richard về em trai ông, ông sẽ nói rằng họ “khá thân thiết,” nhưng sự thật là ông không nhớ được lần cuối họ nói chuyện với nhau là khi nào.
“Đẹp lắm,” em trai ông nói. “Thời tiết rất đẹp.”
“Trời đang mưa.” Richard nghe tiếng cô em dâu Meredith ở phía sau. Cô cầm ống nghe. “Tròi mưa cả tuần nav rồi,” cô nói. “Anh ấy chẳng để ý gì cả. Mọi việc ổn cả chứ?”
Tôi cảm thấy không khỏe. Tôi bị đau, bị xoắn lại. Tôi phải vào bệnh viện. “Ôn,” ông đáp.
Người em trai lấy điện thoại lại. “Tuần trước em có nói chuyện vói bố mẹ; hai cụ sung sướng lắm. Em chào thua không làm được như hai cụ, có vẻ như ông bà đã tìm được một cuộc sống mới.”
“Em lấy gà ra khỏi tủ đông rồi đấy,” Meredith thông báo.
“Nghe này, em có việc phải ra ngoài, muộn giờ rồi - chiều nay em gọi lại cho anh được không, từ văn phòng em, hay là tối nay - tối nay em gọi cho anh được không?” “ừ, dĩ nhiên là được rồi, không sao đâu.”
Meredith giành điện thoại lần nữa. “Chúng em rất muốn gặp anh. Sao anh không đến ở đây vài ngày vói bọn em?”
“À, thì đó cũng là một phần lý do anh gọi điện,” Richard nói dối. “Anh có công việc ở Boston, nên muốn hỏi xem cô chú có rảnh để đi ăn tối...”
“Rảnh để đi ăn tối á? Anh phải đến ở nhà chúng em chứ.”
“Ớ khách sạn cũng được mà. Anh cũng chưa biết chắc là khi nào nữa.”
“Chúng em vẫn ở chỗ cũ,” cô nói. “Hai tám chín đường Chestnut ở Brookline.”
Lên mạng, ông tìm bức email mà bố mẹ ông đã gửi - ông là một trong ba mưoi hai người được đồng gửi. Ồng tìm thấy nó - một bức thư phấn khỏi về kế hoạch du lịch của họ. “Sắp đến mùa di trú thường niên của chúng tôi rồi. Chúng tôi mói quay về từ Las Vegas, thật sống động. Và mùa hè năm ngoái chúng tôi làm một chuyến du ngoạn tuyệt vòi bằng tàu đến Alaska. Rất ngon lành,” mẹ ông viết cứ như hai cụ đã ăn một miếng băng hà. “Chúng tôi nóng lòng gặp tất cả các bạn. Hãy đến choi
nhé - golf, tennis, aerobic dưới nước, mặt trời - đến chừng tuổi này rồi thì thêm vài nếp nhãn có sá gì.” Ông gọi đến số điện thoại ghi dưới dòng thông tin liên lạc ở cuối màn hình. Mẹ ông nhấc máy. “Hôm nay dưói này tròi đẹp tuyệt, chúng tôi vừa ăn trưa xong, và bây giờ chuẩn bị đi choi golf. À, tôi không choi, vì đầu gối và lưng tôi ấy mà, nhưng tôi lái xe. Còn tối nay chúng tôi sẽ tham dự buổi phê bình nghệ thuật, một anh chàng trẻ đẹp đến từ viện bảo tàng sẽ trình bày về ba nghệ sĩ tên M - Manet, Monet, và Marden. Anh nghe nói đến họ chưa?”
Cụ nói như thể ông có thể là bất cứ một ngưòi nào đó. Ông đọi cụ dừng lại rồi xưng tên một lần nữa.
“Tôi biết ai ở đầu dây rồi,” mẹ ông đáp. “Tôi phải nói thế nào, lâu quá không gặp ư?”
“Con chỉ muốn gọi để hỏi thăm thôi.”
“Không biết chúng tôi có nên tin anh hay không,” mẹ ông đáp, khỏi động quyền uy số nhiều của bậc sinh thành. “Dạo này anh có nói chuyện với em trai mình không?” “Mẹ tin tưởng chú ấy hon con à?”
“Chúng tôi biết nó rõ hơn - thứ bảy tuần nào nó cũng gọi điện. Chúng tôi thích xếp lịch. Chúng tôi bận lắm. BỐ anh kết giao vói rất nhiều bạn bè, ngày nào chúng tôi củng gặp hết người này đến người khác. Còn anh, bây giờ anh làm gì?” cụ hỏi, ngụ ý cụ đang chờ đọi một điều gì đó vĩ đại - hòa bình thế giói, thuốc chữa ung thư. “Anh còn làm việc không?”
“Con nghỉ hưu rồi.”
“Thật đáng tiếc.”
Ông cảm thấy nóng mặt - ông không nói gì.
“Chúng tôi dọn đi rồi,” mẹ ông nói. “Chúng tôi đang ở
một nơi trước đây chưa tồn tại. Một cộng đồng. Chúng tôi chẳng phải làm gì, trừ phi muốn làm. Nếu không muốn nấu bữa tối thì chỉ cần nhấc điện thoại lên là có người giao hàng tận nhà. Nếu cần thay bóng đèn là lập tức có người đến. Tôi chưa bao giờ thấy người ta lao động chăm chỉ như thế. Thậm chí họ còn đem thức ăn vặt đến tận nhà vào giữa đêm. Và chúng tôi có bạn bè, chúng tôi nói chuyện về những đứa cháu gọi điện thoại mỗi năm một lần - Chào bà, bà có nhớ sinh nhật cháu không? Tất cả chúng ta đều biết câu đó có nghĩa là gì...”
Cecelia đang hút bụi. Ồng cố tình đi về phía bà ấy. Bà cố tránh đi. Bà cầm ống hút và chiếc máy hút bụi chạy loạn xạ khắp sàn nhà, như một con cún hiếu động. Ông đuổi theo bà, còn bà thì bỏ chạy với chiếc máy hút bụi.
“Anh đang ở đâu mà ồn ào thế? Nghe như ở ga tàu ấy. ”
“Con nói với mẹ sau nhé,” ông nói dối.
Khi ông cúp máy, Cecelia đang vừa lắc đầu vừa cười khì. “Không có ai gọi những cuộc điện thoại như vậy trong tuần cả - người ta chỉ gọi vào buổi tối và cuối tuần thôi.”
Ông ngẩn người.
“Những buổi tối và cuối tuần rảnh rỗi ấy,” Cecelia nói rõ thêm.
Điện thoại đổ chuông. “Để tôi nghe,” ông hảo.
Cecelia đã chóp lấy điện thoại. Bà nhấc máy sau lưng ông, đúng nghĩa đen. “Vâng,” Cecelia trả lời. “Lúc nào cũng có người ở đây. Cám ơn.” Bà gác máy.
“Ai đấy?”
“Cô hàng hoa, muốn biết có ai ở nhà để nhận hoa không. Họ gửi đến bệnh viện, nhưng ông về rồi. Ong có chuyện gì muốn nói với tôi không? Dù là chuyện gì
thì tôi cũng không ngạc nhiên đâu. Tôi đâ biết sẽ có chuyện xảy ra với ông mà - ông đã không rời khỏi nhà gần một tháng rồi.”
“Thật thế sao?”
Cecelia gật đầu. “Hai mưoi tư ngày, tôi đếm mà. Tôi đã định nói gì rồi, nhưng mà tôi nhận ra mình không có tư cách. Ông ngồi trước chiếc máy tính rất lâu, đến nỗi tôi nghĩ ông sẽ phát sáng trong đêm ấy chứ.”
Bà đang dùng nước Fantastik để xịt các kệ quầy. “Ngày nào chị cũng lau chùi à?”
“Mỗi ngày lau một thứ khác nhau, luôn luôn có việc để làm mà.”
“Còn tôi thường hay làm gì?”
“Ông ngồi bên máy tính với những thứ ấy trong đầu. Thỉnh thoảng có người đến gặp ông, lúc thì là những đồng nghiệp cũ, lúc thì là những người làm nghệ thuật đến để gạ bán cho ông thứ gì đó, họ đưa cho ông xem hình chụp các tranh vẽ.”
Ông gật đầu. “Rồi sao nữa?”
“Ông chẳng mua gì hết. Lúc trước ông hay mua, nhưng nhiều năm rồi ông chẳng mua gì.”
Từ phòng ngủ đóng kín cửa, ông gọi điện thoại hẹn bác sĩ.
“Tôi có thể xếp lịch cho ông gặp bác sĩ Anderson sau hai tuần kể từ ngày mai, lúc mười một giờ sáng.”
“Tôi nghĩ tôi sẽ không sống nổi đến lúc đó.”
“Nếu tình trạng khẩn cấp thì ông nên đến phòng cấp cứu.
“Tôi mới từ phòng cấp cứu về nhà đây — họ bảo tôi gọi điện cho bác sĩ riêng càng sớm càng tốt.”
“Sao ông không nói từ đầu? Tôi có thể xếp cho ông gập một người mói, bác sĩ Lusardi, chiều nay.”
“Ngưòi mói cũng được; anh ta là bác sĩ, phải không?” “Ô, còn hon cả bác sĩ đấy - ông ta biết tất tần tật. Hẹn gặp ông lúc ba giờ ba mưoi. Nhớ lấy vé đỗ xe để chúng tôi có thể đóng dấu xác nhận' cho ông.”
ONG THAY QUẦN ÁO rồi đi vào phòng tập thể dục.
Huấn luyện viên đã có mặt. Nghề này là thế, họ không bắt anh phải chờ đợi, ưu tiên số một là sự thuận tiện của anh, thời khóa biểu của anh - chính anh.
“Ông khỏe không?” cô ấy hỏi khi ông nằm xuống thảm. “Sáng nay tôi không chạy trên máy,” ông đáp. Đó có thể là buổi sáng đầu tiên trong nhiều năm trời ông không chạy trên máy.
“Nghỉ một ngày cũng không sao,” huấn luyện viên nói. “Không phải tôi nghỉ, mà là tôi không sắp xếp được buổi hôm nay,” ông đáp. “Chuyện này khác.”
Cô nhấc chân ông lên. “Ông cảm thấy thế nào? Tôi có tác động đến chân ông không?”
Ông gật đầu.
“Ông cảm thấy tác động ở đâu, gân kheo phải không?” “Giống như ở bắp vế hon.”
“Giờ thì sao?” Cô điều chỉnh chân ông.
Họ nói những chuyện thật kì lạ, về những chi tiết vụn vặt của cơ bắp, về cảm giác của ông ở các bấp chân, trong cơ mông, vùng xoang có thông hay không. Cuộc trò chuyện vừa thân mật vừa cực kì xa cách, nó không phải về cơ thể của ông mà về cơ thể nói chung.
“Ông có một vết bầm lớn trên hàn tay," cô nói.
“Là do hôm qua đấy,” ông đáp chung chung.
Trong lúc cô kéo chân ông lên qua đầu được nửa đường, ông lại cảm thấy nó - cơn đau.
“Ông đang đổ mồ hôi,” cô ta nói. “Rất nhiều.”
Ông có đổ mồ hôi không? Ông đang khóc. Những giọt nước mắt lặng lẽ chảy dài trên mặt.
“Ôi, không,” cô ta thốt lên. “Có chuyện gì thế, tôi làm ông đau à?”
Chỉ đến khi cô nói ra câu đó - Tôi làm ông đau à? - thì nó mói biến thành một kiểu khóc nghẹn ngào. Là người chưa bao giờ khóc, ông không biết ông lại có nhiều kiểu khóc như vậy.
Ông đang khóc còn huấn luyện viên thì vỗ về lưng ông như đang vỗ cho đứa trẻ bị trớ. “Ông có sao không? Có lẽ chúng ta đã nói lỏng một cái gì đó bị kẹt bên trong - có thể đó là một điều tốt.”
Ông vẫn đang khóc.
“Ông có cần tôi ôm một cái không?”
Ông lắc đầu rồi nín khóc.
“Chúng ta tập bài khác nào. Ông nằm sấp được không?”
Ồng rất sẵn lòng quay mặt đi, sẵn lòng nằm úp mặt xuống. “Tối qua tôi cảm thấy không khỏe,” ông thú nhận. “Tôi vào bệnh viện. Tôi đoán là bệnh tình chưa khỏi hẳn.”
“Lẽ ra ông nên gọi cho tôi,” cô ta nói. “Chúng ta có thể xếp lịch lại.”
“Tôi không muốn hủy,” ông đáp. “Tôi muốn giữ cho mọi thứ giống hệt như bình thường, chỉ có điều là tôi không thể.”
“Không sao đâu,” cô đáp. Củng những từ ngắn gọn mà họ đã nói vào tối hôm qua khi nhấc cáng cứu thưong lên để đưa vào xe cấp cứu. Ông rất mừng vì họ đã đến, nhóm người ấy, một cuộc hội ngộ đột xuất, nghiêm túc nghe ông, không hề bảo ông câm miệng lại, giúp ông trấn tĩnh, chân bước đều.


Cùng chủ đề

No comments:

0 comments:

Tin tức mới

Mẫu đồng hồ bán chạy nhất

Xem nhiều