TRONG CỬA HÀNG thực phẩm, đói cồn cào, ông ăn ngay tại lối đi giữa các quầy hàng. Ông lột một quả chuối và đẩy chiếc xe đẩy bằng một tay. Quả chuối sẽ bảo vệ ông, nó sẽ giúp ông không ngất xỉu, còn xe đẩy giống như gậy chống, ông có thể tựa vào. Ông cần thức ăn. Ở cuối dãy kệ, ông tóm lấy một túi hạt hướng dưong, dùng răng xé túi, rồi ném một nắm vào miệng. Vẫn còn rượu martini và nhũng ổ bánh mì bữa tối trong bụng, nhưng ông cần một ít protein. Ông dán mắt vào những con gà nướng xoay vòng quanh xiên nướng. Ông cho thêm hạt hướng dưong vào miệng. Ông đang cố gắng xua đi sự thật mói bị xe đâm, nhưng mỗi bước đi chỉ khiến ông đau thêm. Vai đau, đầu đau, chân đau; ông đang bị đau, đau thật. Ông tìm dãy “Chăm sóc Bản thân”, cầm lên một lọ thuốc aspirin trẻ em, cho vài viên vào miệng; chúng nằm trên lưỡi ông như những chiếc nút, thiết bị cảm biến, mang hưong bạc hà - phồng lên lúc tan ra. Ong ném thêm một lọ Flinstones có tăng cường vitamin c vào xe đẩy. Ông đi hết các dãy kệ, trở thành kẻ mộng du trong một cảnh mơ kì lạ. Những món này ở đâu ra? Ai nghĩ ra nó? Có lý do gì khiến chúng ta cần bánh quy Graham trong những hình dáng, hương vị và màu sắc đủ loại không? Hai mươi hai loại nước cam khác nhau?
Tiếng khóc phụ nữ ở gian hàng nông sản kéo ông thoát khỏi cơn mơ màng. Ông thấy cô đứng giữa quầy rau diếp và cà chua. Ông quan sát, thắc mắc liệu đó chỉ là hiện tượng cay mắt với hành tây, một kiểu dị ứng, hay là cô ta thực sự đang khóc. Cô vừa quẹt mắt khịt mũi vừa cho dưa leo và ớt chuông vào xe đẩy. Ông giáp mặt cô ở quầy cà rốt.
“Cô không sao chứ?”
“Đừng nói chuyện vói tôi,” cô đáp, thậm chí không buồn nhìn ông.
“Xin lỗi, tôi chỉ nhận thấy cô đang khóc giữa quầy rau diếp và cà chua.”
“Ông khùng quá,” cô đáp, vẫn không ngước lên.
“Không.” ông nói, ngạc nhiên.
“Vậy ông là gì, Ồng Whipple1 ở cửa hàng Ralph2, chuyên rình mò người khác rồi la lên - ‘Đừng vò Charmin’ à?” Cô nhìn ông từ đầu đến chân rồi quay lại chọn cà chua. “Và người ông đang chảy nước kìa. Ông đúng là bệnh hoạn. Thấy phụ nữ khóc cũng làm ông són ra quần.”
Cô chỉ vào quần ông.
Có một vết ướt rất lớn trên đùi ông. “Tôi bị xe đâm,” ông phân bua. “Và đó là túi đá chườm, đá đang tan ra.”
“Có lẽ ông nên tói phòng cấp cứu,” cô ta nói, nhìn ông kĩ hon.
“Tôi mói ở đó hôm qua, bây giờ mà quay lại thì có vẻ sớm quá,” ông đáp. Một làn sóng quét qua người ông, buồn nôn, mệt mỏi, đau đớn. “Tôi thật sự cảm thấy không khỏe,” ông thốt lên. “Tôi cần ngồi. Cô có muốn uống cà phê không? Họ có bàn ghế ở đằng kia.” Ông chỉ qua phía đối diện cửa hàng.
“Cảm động nhỉ,” cô ta đáp. “Một lâo già dở hot, bị xe đâm và cảm thấy không khỏe, muốn mời tôi uống cà phê. Dĩ nhiên rồi, sao lại không, tôi ngại gì chứ - bộ tính chặt tôi ra thành nghìn mảnh chắc.
Họ đẩy xe về khu vực “Chợ”.
“Hi vọng ông đã đòi được tiền bồi thường,” cô ta nói.
“Tại sao mọi thứ đều phải gắn vói tiền vậy nhỉ? Chuyện gì làm cô khóc?”
“Tôi đang nghĩ về món salad của tôi,” cô đáp. “Ngày nào tôi cũng mua đồ làm món salad ngon lành cho bữa tối, mà chẳng ai thèm để ý. Tôi thêm vào hai loại rau diếp, ót chuông có màu sắc tưcmg phản, thỉnh thoảng tôi thêm đậu mỏ vào, hoặc phô mai xanh bóp vụn, vậy mà họ chỉ ngốn như hạm, như là chẳng có chút quan tâm gì về món ăn cả ”
Họ ngồi ở khu “Chợ”, dù đã muộn nhưng vẫn tấp nập những xe đẩy em bé và các cô trông trẻ đang cho lũ trẻ ăn một món giống vụn bánh mì - hóa ra đó là phần thử miễn phí của món bánh làm từ đầu ngày.
“Sao ông lại có thời gian uống cà phê nhỉ?” cô hỏi. “Lẽ ra giờ này ông phải đang ở chỗ làm hoặc trên đường về nhà vói gia đình chứ? Làm sao tôi biết ông không phải một dạng tâm thần nào đó?”
“Hi vọng cô không hiểu sai ý tồi, nhưng cô nghĩ rằng phụ nữ khóc lóc phiền não thường gọi lòng thưcmg cảm từ số đông những người lập dị à?”
“Vậy thì ông là gì hả?”
“Người đang bị một kiểu khủng hoảng cá nhân.” “Ông là một người kì quặc?”
“Không, tôi làm việc tự do.”
“Giống tên giết người Charlie Manson á?”
“Tôi giàu có, nếu cô muốn biết.”
“Ngưòi giàu sao phải đến cửa hàng thực phẩm ? Người giàu phải có người đi mua sắm cho mình chứ.”
“Tôi thì tự đi. Sao cô tiêu cực thế?”
“Tôi không biết,” cô đáp. “Tôi chẳng là cái đinh gì cả. Tôi có một ông chồng và hai đứa con không nói chuyện vói tôi, vì thế tôi không nghĩ ra vì sao một ông nhà giàu trong cửa hàng thực phẩm lại muốn trò chuyện vói tôi. Tôi không tồn tại, tôi chỉ như cây đèn ở xó nhà thôi mà.” Ông chợt nhận ra cô rất đẹp - có phải ông đã nhận ra từ trước, cô có để ý điều đó không? Cô xinh đẹp, cô hài hước, và cô thông minh.
“Chồng cô làm gì?”
“Cánh đàn ông thì làm gì nhỉ? Anh ấy điều hành công ty cho một người khác. ”
“Hai người có bao giờ đi gặp chuyên gia tư vấn không?” “Ồng là chuyên gia tâm lý hay một gã cuồng tín vậy? Tôi biết rồi, ông là tín đồ của giáo phái Khoa học, và ông đang chiêu dụ tôi đúng không. ”
“Không, tôi chỉ luôn tự hỏi, mỗi khi nghĩ lại chuyện xưa, nếu tôi và vợ cũ nói chuyện với ai đó trước khi chúng tôi ly thân, liệu mọi việc sẽ khác đi không.”
Cô đang dán mắt vào chân ông. “Trông tệ quá,” cô nói. “Nước cứ rỉ ra không ngừng.”
“May là nhìn vậy nhưng không tệ đến vậy.”
“Vấn đề chính là chỗ đó - người ta nghĩ những gì họ thấy là thật. ”
Ông xắn ống quần lên rồi kéo miếng băng dính. “Tôi không tháo nó ra được.”
Cô đi đến quầy bán thức ăn, bốc một nắm dao nhựa, rồi bắt đầu cưa miếng băng dính.
“Này, Patty,” một người đi qua gọi to, “Patty Hearst, sao cô không đưa ông ta ra bãi đỗ xe rồi kích nổ ông ta.” “Cảm on,” Richard gọi vói theo người đó. “Hiệu quả lắm. Tên cô là Patty à?”
“Trông tôi giống người tên Patty lắm sao?”
Con dao đầu tiên bị gãy, thọc vào da ông. “Tôi chắc chắn nếu cô hỏi anh bán thịt thì có thể có một chiếc rìu ở đâu đó phía sau tiệm, cô chỉ cần dùng nó chặt chân tôi thôi.”
Cô bật cười. “Cynthia. Tên tôi là Cynthia.”
Con dao thứ hai cưa đứt băng dính; túi nước đá đang tan chảy rớt xuống đất.
“Ông chỉ mua bấy nhiêu thôi à?” Cô liếc nhìn xe đẩy của ông.
Ông thò tay ra sau và ném một gói bánh quy bơ về phía xe đẩy - gói bánh không bay vào xe mà rơi xuống đất; những chiếc bánh vỡ vụn.
Cô bật cười.
“Ông có cần ăn kem không? Mỗi khi có chuyện xảy ra vói tôi, tôi đều muốn ăn kem. ”
Lần cuối cùng ông cần ăn kem là khi nào? Ông đã hoàn toàn quên bẵng về kem.
“Muốn tôi mua cho ông không?” cô hỏi.
“ừ.”
“Loại nào?”
Ông không biết. “Loại nào cô thích là được - loại cô thích nhất ấy. Tôi muốn ăn thử loại cô thích.” Khi cô đi rồi, ông đặt lại gói bánh quy lên quầy - nhiều đường và tinh bột quá.
Cynthia quay lại với một chiếc bánh kem Carvel. “Đây là loại tôi thích nhất. ”
“Nhìn nó vui quá,” ông nói. Chiếc bánh màu trắng, trang trí bằng cốm đủ màu. “Tôi lại hình dung cô họp với chiếc thìa và hộp kem chocolate Haagen-Dazs hon cơ đấy.”
“Ôi, tôi cũng ăn loại đó suốt mà, nhưng cái này là dành cho những dịp đặc biệt.”
“Tôi ăn mừng chuyện gì đây?”
“Ông đã sống sót,” cô đáp. “Ông bị xe đâm mà.”
“Cô muốn tôi ăn ngay bây giờ không?”
“Không, ông mang về đi.” Cô đưa cho ông một lọ to tướng đựng muối tắm. “Về đến nhà, hãy cho một tách muối này vào bồn nước nóng rồi ngâm mình. Tôi phải đi rồi - nếu không có mặt ở nhà, tôi sẽ gặp rắc rối. Một mặt, họ chẳng để ý đến tôi; mặt khác, tôi bị buộc bằng một sợi dây rất ngắn. Chúc may mắn với vết thương của ông.”
Dùng một cây bút chì sáp lấy ở quầy bánh, ông viết số điện thoại của mình lên túi đựng bánh màu trắng.
Cô lắc đầu. “Nếu Andy phát hiện có số điện thoại note 5 dual sim trong túi tôi thì tình hình chỉ tồi tệ hon thôi.”
“Cứ bảo vói anh ấy tôi là nhân viên vệ sinh. Cầm lấy đi; nếu mọi chuyện trở nên xấu đi, nếu cô cần một noi để đi, một ngày để thoát khỏi cuộc sống của mình, thì cứ gọi cho tôi.”
“Ông là gì - một Ông Bụt bị xe đâm à?”
“Tôi chỉ là một ngưòi đang cố gắng thôi.”
“Được rồi, vậy thì, đừng gắng sức quá - ông có thể mất mạng đấy.”
ONG ĐÚNG xếp hàng tính tiền. Đầu óc bị phân tán quá nên ông chẳng mua được gì - chỉ có mỗi lọ aspirin trẻ em đã mở nắp, vitamin Flintstones, một miếng vỏ chuối, hạt hướng dưong (đã vưong vãi trên mặt sàn, tạo thành một vệt dài), và chiếc bánh kem.
“Đang có chuyện vui à?” cô gái thu ngân hỏi khi thông báo đến lượt ông.
“Hả?”
“Trông như ông đang ăn uống thả ga, như có một con gấu mèo vừa cắn xé ở đây vậy. Các gói hàng của ông đều bị mở tung. Ông còn ăn gì khác nửa trên đường không?” Ông cầm vỏ chuối giơ lên.
“Cái này tính năm mươi cent được không?”
Ông cần làm gì để bứt phá khỏi chính bản thân mình, nhảy múa ở lối đi trong cửa hàng thực phẩm, dùng hết sức bình sinh để hét lên, khởi động một chương trình hỗ trợ cho những doanh nghiệp nhỏ như Anhil mở tiệm donut? Ông muốn thành một người vĩ đại hơn thế, làm
được nhiều điều hon thế. Và ông muốn cảm thấy tốt hon. Ông muốn trở thành anh hùng, siêu nhân - giải cứu người bị nạn trong các tòa nhà bốc cháy, phóng qua mái nhà. Và ông muốn người ta để ý đến mình. Ông chọt thấy bóng mình trên hộp sữa mạ chrome. Một gã trung niên vô danh tiểu tốt trở thành một ai đó đã khó, nói chi đến một siêu anh hùng?


No comments: