Thái độ nghiêm túc chăm sóc khiến ông cảm thấy hồi hộp. Không phải chuyện đùa; họ hành động như thể đang cứu mạng ông.
“Ông có dị ứng với aspirin không?”
“Không,” Richard đáp.
Nhân viên cấp cứu đặt hai viên thuốc aspirin trẻ em bé xíu vào tay ông.
Ông nhai thuốc. Nó tạo thành chất sệt, một chất sệt khô, màu hồng, dạng bột có mùi vị như tuổi thơ.
“Thật tốt vì các anh đến đây,” ông nói không nhằm vào một ai cụ thể.
“Bệnh viện báo vói hiện trường số bốn, điện tâm đồ của bệnh nhân có vẻ tốt, các anh đưa ông ấy đi được rồi.”
Họ nhấc ông lên cáng, và khi họ vừa nâng lên, ông bật khóc; ông không biết tại sao. Xung quanh ông là lính cứu hỏa, nhân viên y tế, và cảnh sát, họ khiêng ông - nhiều năm rồi không có ai khiêng ông. Ông cố gắng giúp họ, làm cho bản thân trở nên nhẹ đi.
Một cảnh sát hỏi ông chìa khóa nhà ở đâu - trong chiếc bát bằng bạc trên quầy bếp. Họ khóa cửa rồi đưa chìa khóa cho ông.
Trong lúc họ đẩy ông ra ngoài, sự di chuyển, sự lắc lư dằn xóc, khiến ông buồn ngủ.
“Mọi ngưòi có cảm thấy buồn ngủ không?” Richard hỏi.
Không ai trả lời.
Họ đẩy ông vào trong bóng đêm - những bóng đèn đỏ trên xe chóp nháy trên nền nhà. Ông hít vào thật sâu - khí oxy.
Họ chở ông xuống đồi, vòng vèo theo hẻm núi. Họ càng đi xa, việc di chuyển giật lùi, tiếng còi hụ não nề, sự lắc lư nghiêng ngả lúc dừng lúc chạy của xe cứu thưcmg, tất cả họp lại khiến ông mất phương hướng, buồn nôn, lạc lối. Ông có thể thấy con buồn nôn rõ dần; khi họ lùi vào trong sân bệnh viện, ông nhắm mắt lại, hả miệng ra, rồi nôn tứ phía, xịt những viên đạn đậu lăng màu đen khắp phía sau xe cứu thưong, bắn đầy mặt những người hối hả chạy đến đưa ông xuống. Họ ném tấm trải giường lên mặt ông để bảo vệ họ, để thấm hút. Khi băng ca được kéo ra, khi bánh xe chạm mặt đất, ông bất tỉnh.
Và ngay khi vừa bất tỉnh, ông đâ tỉnh lại, hoàn toàn tỉnh táo, hệt như được bắn ra từ họng đại bác. Họ đã tiếp gì cho ông chăng, một viên thuốc hồi sức cấp tốc nhỏ, một mũi nước xốt bí mật nào đó?
“Ông Novak, ông có nghe tôi không?”
Ông sợ phải nói, sợ phải mở miệng, nhưng ông gật đầu.
“Ông có biết mình đang ở đâu không?”
Ông lại gật đầu.
Họ nhấc ông khỏi băng ca, đặt ông lên giường, rồi lau mật cho ông.
“Tôi xin lỗi,” ông nói khi cảm thấy đã an toàn để lên tiếng.
“Không cần xin lỗi,” một người đáp, câu nói đó khiến ông lặp lại, “Tôi xin lỗi.”
Đầu óc ông chạy hết công suất: ông không còn buồn ngủ nữa, ông đang tỉnh, rất tỉnh. Suy nghĩ của ông nhảy cóc: Giấy tờ của ông có được sắp xếp trật tự không? Ông đã để lại Rothko cho ai - MOCA hay MoMA1? Ông có nên làm khác vói những gì đã làm không? Nếu ông chết, luật sư của ông có biết hay không? Để tự an ủi, ông cộng nhẩm số tiền của mình - trong mỗi tài khoản có bao nhiêu, bao nhiêu là đủ?
Có phải họ cho ông uống gì không, một loại thuốc khiến ông tăng tốc? Ông có nên nói gì không, ông có nên bảo họ rằng mọi việc đang diễn ra quá nhanh? Ông nhìn chiếc kim dài đồng hồ - chậm, quá chậm.
“Hãy hít thả sâu. Cứ hít thở sâu như thế. Tôi cần ông thư giãn. Chúng tôi sẽ chăm sóc ông, ông Novak, rất chu đáo.”
Họ gõ lên người ông, rút máu, đo đi đo lại huyết áp, kiểm tra đồng tử, nhìn vào dãy điện tâm đồ vô tận. Họ dùng bút bi rẻ tiền viết lên tấm trải giường trắng tinh. Một cô gái gầy đến mức khó tin - một que củi, một cái cây không sức sống - đi đến bên giường. “Ông có thẻ bảo hiểm không? Ông muốn chúng tôi gọi cho ai nếu...” Xưong xẩu cô ta nhô ra, cùi chỏ, cổ tay, xưong đòn, chiếc nào chiếc nấy trơ trọi, sạch bóng. “Chúng tôi cần một cái tên và số điện thoại.” Cô ta như một đầu mối liên lạc ở phía bên kia, đang đặt chỗ. Ông nghĩ câu hỏi tiếp theo của cô ta sẽ là: Ông có muốn ăn tối với người bà con quá cố nào không? Tôi có thể giữ chỗ cho ông.
Ông nói tên luật sư của mình. “Tôi không biết số của anh ta.”
Sự việc thật quá kì ảo. Ánh đèn huỳnh quang chói lòa, ông cứ nghĩ rằng chúng sẽ bủa vây người ông bất cứ lúc nào, tẩy sạch mọi thứ; ông sẽ tiến đến “ánh sáng trắng” ấy vào bất cứ lúc nào.
Câu chuyện về nghệ thuật sống
“Bệnh tình ông bắt đầu thế nào?” Một bác sĩ nội trú cầm hồ sơ đứng ngang đầu gối ông hỏi.
Ông không nhớ được, không nhớ ra mình còn nhớ được từ lúc nào, ông chẳng có cảm giác gì về việc đột nhiên không nhớ ra, chẳng có bất kì điều gì nảy ra trong đầu ông ngoài cảm giác rằng chẳng có gì cả. Ông kiếm tìm nhưng hoài công, không hình ảnh, không kí ức, không biết mình đã ở đâu.
“Tôi cũng không biết,” ông nói. “Không biết nó mới xảy ra hay là tôi chỉ mói nhận ra nó. Tôi càng để tâm nhiều đến nó thì nó càng đau. Patty có ở đây không?”
“Patty là ai?”
“Tôi nói chuyện với cô ấy khi nãy, cô gái trên điện thoại ấy.”
“Tôi không biết ai tên Patty cả,” bác sĩ nội trú nói, tỏ vẻ khó chịu.
“Chị tôi tên Patty,” một người lên tiếng.
“Cô ấy tử tế lắm, Patty đến từ Minnesota hoặc Mendocino,” ông nói.
Viên bác sĩ bỏ đi.
“Tôi có thể cho ông mượn cái này,” người kia nói và đưa ông một chiếc điện thoại di động. “Ông có muốn gọi cho ai không?”
Ông lắc đầu.
“Đôi khi người ta cảm thấy dễ chịu hơn nếu nói chuyện với ai đó.”
“Chị là hộ lí hay là y tá?”
“Y tá. Tôi về hưu từ hai mươi năm trước rồi, nhưng bây giờ thì tôi đi làm lại. Đây là hiệp hai của tôi đấy.”
“Tại sao chị đi làm lại?”
“Chồng tôi đã chết và thực tình mà nói, tôi không
chịu nổi cảnh ở nhà một mình vào ban đêm. Tôi ngủ không được, vì thế tôi tự nhủ, sao không làm việc buổi tối, còn hon là ăn không ngồi rồi.
“Ông không muốn gọi cho ai hết à?” ngưòi y tá hỏi lần nữa.
Ông sẽ gọi cho ai?
BỐ mẹ của ông mỗi năm đều đi trú đông, giờ này vẫn còn ở đâu đó tại Florida - ở đâu nhỉ? Em trai ông ả Massachusetts? Chuyên gia dinh dưỡng, người đã đề nghị ông ăn món xúp đậu lăng và đó có thể là thủ phạm? Người giúp việc của ông, người duy nhất sẽ nhận ra ông không có ở nhà khi đến làm việc vào sáng mai? Huấn luyện viên của ông cũng sẽ đến vào buổi sáng, nhân viên mát-xa thì hẹn buổi chiều, còn chuyên gia trang trí nhà sẽ ghé qua vào lúc nào đó để nói vói ông nên son phòng ngủ của khách màu gì - nếu ông có số của họ, ông sẽ gọi cho họ và bảo họ đừng đến, hủy hết các cuộc hẹn.
Ông nằm đấy, nhận ra rằng ông đã tự loại mình hoàn toàn ra khỏi cuộc đời hoặc các nghĩa vụ, rằng ông đã trở nên độc lập một cách ngu ngốc: ông chả cần ai, chả biết ai, không phải là một phần trong cuộc đời bất ld ai. Ông đã loại bỏ mình hoàn toàn ra khỏi thế giới của những ràng buộc và nghĩa vụ, đến nỗi ông khổng biết mình có còn tồn tại hay không nữa. Xem thêm bài viết về nghệ thuật sống của người chế tạo nên samsung note edge xách tay
“Phải có ai đó chứ,” người y tá nói.
Có người chợt kéo rèm che lún buồng nằm của ông.
Ông sẽ gọi cho ai nếu như đó là cơ hội gọi điện thoại cuối cùng, ông sẽ muốn nói chuyện vói ai chỉ một lần nữa thôi - con trai ông, Ben? Ông sẽ không làm thế, cha con ông không thân thiết đến mức đó. Chào Ben, bố đang gọi từ phòng cấp cứu đây; chỉ muốn hỏi thăm
xem cuộc sống con thế nào, chỉ muốn chúc con MĐMM - mọi điều may mắn. Hi vọng con sống tốt hon bố, con trai ạ, hi vọng con có những gì con muốn, những gì con xứng đáng được nhận.
Vợ cũ của ông. Bà để lại lời nhắn trên điện thoại hôm qua, hoặc có lẽ từ vài tuần trước rồi. Ông không bao giờ gọi lại - ông không biết tại sao.
Vợ cũ của ông điều hành một công ty xuất bản sách về lối sống và hoàn thiện bản thân, những quyển sách dạy bảo người ta sống thế nào - làm cái gì, dựa trên cung tử vi, nhóm máu, hoặc màu sắc yêu thích, những quyển sách “bàn cà phê”1 về sống đon giản và làm sao để tìm ra thời gian nếu anh không có thời gian và phải làm gì nếu tất cả những điều kể trên không ứng nghiệm.
Ông nghe các nhân viên cấp cứu nói chuyện với bệnh viện qua bộ đàm hai chiều, chuẩn bị tiếp nhận một Mật Mã Cam.
“Cam là gì?”
“Người nổi tiếng,” người y tá giải thích. “Họ cho chúng tôi biết để chúng tôi có thể đề phòng các phóng viên ảnh - đôi khi giói săn ảnh có mật ở đây trước cả bệnh nhân. Tệ nhất là khi một người nổi tiếng qua đời, đó là những bức ảnh hái ra tiền. Bức ảnh nào chụp một ngưòi nổi tiếng máu me bê bết đều đáng giá hàng nghìn đô.” “Hiện trường gọi bệnh viện, Cam là nữ, tuổi khoảng bảy lăm đến tám mưoi, tai nạn ô-tô, có khả năng chấn thưong đầu, phủ tạng ổn định. Chúng tôi đã nẹp cổ và cố định trên băng ca - hiện đang trên đường về bệnh viện.” “Chừng nào chị mói biết danh tính người ấy?”
“Đôi khi chúng tôi phỏng đoán. Chúng tôi biết độ tuổi áng chừng của bệnh nhân, sự cố xảy ra ở đâu, và chúng tôi bắt đầu cá cược - có phải nó xảy ra ở hộp đêm Viper Room, trên đồi, trong một cửa hiệu ở khu mua sắm Rodeo Drive, tại tiệm làm tóc? Anh có thể bị đột quỵ vì ngả đầu ra sau trong bồn gội đầu mà chẳng ai nhận ra cả, cho đến khi họ cố dựng anh dậv - chúng tôi gặp mấy ca như thế rồi - người nổi tiếng lúc nào cũng đi tiệm làm tóc.”
Viên bác sĩ nội trú mở toang rèm. “Họ sẽ đến đưa ông đi. Tôi đã yêu cầu chụp ảnh não, để loại trừ khả năng ông bị phình mạch, đảm bảo ông không sắp sửa phọt máu ra não.” Viên bác sĩ trẻ cười ha ha trước câu đùa của mình.
“Tôi chẳng biết thời nay họ tìm đâu ra những người như thế,” người y tá cáo lui khi hai cảnh sát đẩy vào một thằng bé bị trói vào một chiếc ghế bằng dây ni-lông vàng, trông như bị tóm gọn bằng thòng lọng.
“Ta là Chúa,” thằng bé hét toáng lên.
“Chào Chúa, tôi là y tá phòng cấp cứu - cậu cho tôi biết cậu đã uống thuốc gì được không?”
“Đừng giỡn mặt ta,” thằng bé nói. “Đừng giỡn mặt với Chúa. Vì ta biết, Chúa biết. Và ta là Chúa, ta biết bay, ta tự do. Ta là Chúa mà,” nó gào lên, “Ta là Chúa, ta là Chúa, ta là Chúa,” câu sau chói tai hon câu trước.
Một bác sĩ rọi đèn vào mắt thằng bé. “Nói cho tôi biết về cậu nào - cậu tên là gì trước khi thành Chúa?”
“Ta là Chúa, ta là Jesus, ta bị đóng đinh, cho nên ta không nhúc nhích được tay mình. Ta là Chúa, Chúa là chó,” nó oang oang.
“Được rồi, Chúa nàv, chúng tôi sẽ tiêm cho cậu một mủi để giúp cậu xuống núi.”
“Ta đang bay,” nó gào lên. “Và ta tự do.” Nó bắt đầu ngọ nguậy. “Thả ta ra, ta ra lệnh cho các người thả ta ra.”
Trong lúc đó, tai nạn ô-tô Mật Mã Cam được đưa đến và đẩy vào buồng giường cạnh ông, rèm kéo kín xung quanh bà ta.
Nữ diễn viên già đang rên rỉ. Từ những gì nghe lỏm được, ông biết bà ta bị rách da đầu.
Óng điểm lại một danh sách những cái tên - đó có thể là ai - những nữ diễn viên già? Hầu hết những người ông nghĩ tói đều đã chết - Lucille Ball, Bette Davis, Garbo.
“Cứ cắt bỏ nó đi. Tôi cần xem có gì bên dưới đó,” một người nói. “Đưa tôi cây kéo.”
“Đừng cắt,” bà diễn viên lên tiếng.
Và rồi - bịch - qua một kẽ hở của tấm rèm, ông thấy cái gì đó dính đầy máu bị ném phịch xuống chiếc khay kim loại.
“Băng gạc,” một người gọi to. “Cầm máu. Sâu bao nhiêu? Có vật lạ không?”
Ông sợ hãi nghĩ đến cảnh da đầu bà ta đã bị lột ra. Ồng không thể rời mắt khỏi chiếc khay kim loại - ổng đang nhìn cái gì? - tóc, thịt, máu, một miếng da đầu bè bết máu.
Một y tá vội vã bước ra từ phía sau tấm rèm.
“Bà ấy có bị mất đầu không?” ông hỏi.
“Chúng tôi không tiết lộ thông tin bệnh nhân.”
Những gì ông thấy đã đủ làm ông khiếp sợ đến nỗi ông phải bấm số điện thoại. Ông gọi cho vợ củ. Đó là SỐ điện thoại duy nhất mà ông thuộc nằm lòng - đó là số cũ của ông.
Ông chưa kịp mở lời, bà đã tuôn một tràng, “Tôi mới về nhà, mệt bã cả người. Suốt ngày hôm nay họp hành
không ngót. Tôi đến phát điên lên mất. Có gì để ngày mai nói được không?”
“Tôi đang ở trong bệnh viện. Họ bảo tôi nên gọi cho ai đó.”
“Tôi có thể làm được gì cho ông từ noi đây chứ? Đã quá nửa đêm rồi.”
“Tôi bị đau mỗi lúc một nặng hon. Tôi đã gọi 911. Tôi đang ở Cedars-Sinai, trên ngực gắn đầy điện cực còn tay thì gắn ống truyền dịch. Họ cứ hỏi tôi có tiền sử bệnh tim không.”
“Sao không gọi con trai ông chứ?”
“Bây giờ không phải là lúc tốt nhất để gọi Ben.”
“Tôi đuối lắm rồi, Richard ạ. Ngày mai ông về nhà chưa? Mai tôi sẽ gọi cho ông.” Bà gác máy khi ông chưa kịp nói gì.
Ông quên bẵng phải nói: Đây có thể là lần cuối cùng chúng ta nói chuyện với nhau - bà không hiểu ư? Ông không thể tin nổi mình lại gọi điện cho bà ấy - có phải bà ấy lúc nào cũng tàn nhẫn như vậy không? Lẽ ra ông không nên gọi cho bà - hẳn ông mất trí nên mới nghĩ đến chuyện gọi điện, lẽ ra ông không nên gọi cho ai cả - ông nên giữ chuyện này cho riêng mình.
Khi ý nghĩ này nảy ra trong đầu ông, con đau cắt ngang người ông như tia chóp. Sao không chết quách cho xong? Ông không muốn chết. Ông không thể chết. Ông còn chưa kịp sống mà.
“Tôi sợ,” ông thốt lên vói bản thân. “Và người đàn bà nằm cạnh tôi đã bị mất đầu.”
“Ông Novak?” Một nhân viên hộ lý mặc đồng phục y tế màu vàng xuất hiện ở chân giường ông. “Tôi đến để đưa ông đi.” Băng ca của ông được đẩy đi, ống truyền dịch đung đưa, qua những hành lang vô trùng rồi tiến vào sâu vào trong bệnh viện.


No comments: