“Tôi tưởng đâu mình sắp chết rồi,” ông nói tiếp. “Tôi gọi cho vợ cũ, bà ấy sống ở New York.”
Anhil bật cười.
“Có gì buồn cười?”
“Mọi thứ. Ông đã sống, và giờ đây ông đang ăn donut. Như thế nghe không giống Quý Ông Dinh Dưỡng lắm.”
“Tôi không bao giờ ăn donut - vì thế tôi muốn ăn một lần. Tôi đúng là Quý Ông Dinh Dưỡng mà. Tôi ãn ngũ cốc do chuyên gia dinh dưỡng làm cho tôi; nó có vị như mùn cưa. Tôi uống sữa Lactaid. Tôi không bao giờ phá rào.”
“Để tôi làm bửa sáng cho ông,” Anhil nói, đi vào nhà bếp. Anh tiếp tục trò chuyện vói ông qua một chiếc lỗ trên tường. “Noi đây từng là tiệm bánh ăn kiêng của người Do Thái, dạo trước khu này nhiều người Do Thái ở lắm, bây giờ toàn là dân nhập cư như tôi và những ông già tóc xoăn thôi. Đất này là đất kiếm tiền mà - ai củng có thể mở cửa hàng, nhìn thử xem có bao nhiêu cửa hàng tất cả.” Anh tách vỏ trứng. “Khi mới đến đây, tôi làm việc trong một garage, sửa xe ô-tô. Lúc còn ở quê, tôi làm nghề bán xe. Ông lái xe hiệu gì?”
“Tôi có một chiếc Mercedes, nhưng tôi không hay lái xe.” Richard ngửi thấy mùi trứng chiên.
Nghệ thuật sống trong đời thường
“Đương nhiên là ông phải lái nhiều rồi, sống ở Los Angeles mà. Chỉ việc buổi sáng đi làm thôi đã phải lái xe nhiều rồi.” Anhil rót cho ông một ly nước cam. Richard không thể tiết lộ với Anhil rằng ông không đi làm, rằng ông đã không đi làm nhiều năm rồi, rằng ông chả còn biết đi làm là như thế nào nữa.
“Anh bán những loại điện thoại gì?”
“Xe của người khác. Đủ loại cả, galaxy note 5 2 sim, vv, những chiếc điện thoại mạnh từ thập niên 1970. ‘Xe nghĩa địa,’ họ gọi như thế. Tôi thích làm donut hon. Và ở đây vợ tôi có thể làm cùng tôi, em trai tôi có thể làm việc. Tôi tuyển tất cả mọi người. Thế người ta nói sao, tim ông bị làm sao?”
“Họ không biết.”
“Đối với những ngưòi thông minh thì ngưòi Mỹ rất ngốc. ”
Richard gật đầu.
“ơ Mỹ, người nào cũng chứng tỏ ta đày. Họ có quá nhiều, vậy mà luôn muốn có thêm. Ở nước tôi, chúng tôi chẳng là ai cả; sống dễ hon nhiều, ơ đây người ta lúc nào cũng cố gắng trở thành một ai đó. Họ đến bác sĩ để gắn mũi mới, họ độn ngực to lên - tại sao họ không biết hài lòng khi có một chiếc mũi ngửi đưọc và ông trời luôn luôn mưa thuận gió hòa?” Anh nói như thể toàn bộ chuyện này quá rõ ràng, quá buồn cưòi.
“Tóm lại thì cũng vì thời tiết, phải không nào?” Richard hưởng úng. “Chúng ta ở lại đây vì thời tiết.”
“Quê ông ở đâu?” Anhil hỏi.
“New York.”
“Tôi cũng thế,” Anhil hào húng nói. “Tôi sinh ra ở bệnh viện Lenox Hill. Mẹ sinh tôi trong lúc đến Mỹ choi. Sinh non. Ớ nước tôi, tôi có thể đã chết. Tôi ở trong bệnh viện một tháng rồi về nhà. Bây giờ tôi bốn mưoi mốt tuổi rồi. Tôi quay lại Mỹ cách đây bốn năm để biến mình thành một ai đó.” Anhil rướn người về trước. “Hãy giải thích xem, tại sao tất cả mọi người ở Mỹ đều giả vờ bị mù? Họ tập không nhìn thấy. Họ lên xe là gọi điện thoại cho một ai đó. Họ sợ cô đon nhưng họ không nhìn thấy những ngưòi xung quanh. Thấy đĩa của ông không?”
Richard nhìn xuống. Món trứng nằm trên một chiếc đĩa cũ rất đẹp.
“Đến khi tôi bảo ông nhìn ông mói thấy nó.” Anhil cười. “Tôi mua chúng ở chợ trời tại Pasadena đấy. Tôi thích người ta ngồi xuống, thích người ta ở lại. Mọi người đều muốn đi. Đi, đi, đi. Nếu có người ngồi xuống, tôi dọn cho họ một chiếc đĩa đẹp và một tách ngon. Nếu họ ở lại, tôi rót thêm nước miễn phí. Nếu họ đi, họ thích những chiếc cốc giấy có dòng chữ “Hân Hạnh Phục Vụ Quý Khách.” Khi mới mở tiệm, tôi dùng loại cốc giấy Kevin Costner, tôi mua ngay đợt giảm giá. Người ta bước vào rồi gọi một cốc Costner đem đi. Nhưng giờ, nếu một cô gái bước vào, nếu một cô gái gọi trà, thì tôi sẽ có đúng loại cốc cho cô ấy. Phụ nữ không ân donut," anh ta nói, vẻ thất vọng. “Nhưng như thế thì tốt horn cho tôi - tôi thích phụ nữ. Vợ tôi sẽ nổi con tam bành nếu tiệm bánh toàn là phụ nữ.” Có gì đó trong cách nói chuyện của anh khiến Richard tưởng tượng đến cảnh một nhóm phụ nữ, như nhóm cổ vũ Dallas Cowboy, đứng ngồi chật cả tiệm bánh.
Anhil bày biện bộ đĩa của anh trên quầy. “Người ta nên chú ý nhiều hon. Mọi người đều muốn được chú ý, nhưng không ai muốn chú ý đến người khác.” Anh xếp xong bộ đĩa. “Ông nghĩ sao?”
“Hay lắm,” Richard đáp, hình dung cảnh người thợ làm bánh donut nhập cư đi qua đi lại qua những gian hàng ở chạ tròi, mặc cả từng chiếc đĩa.
“Thử món này xem,” Anhil nói, đặt một chiếc bánh donut chocolate phủ dừa xuống trưóc mặt Richard. Anh ta nhìn Richard và chiếc donut với một sự căng thẳng tột độ, tựa như chiếc bánh này sẽ giúp chữa bệnh cho Richard, tựa như loại donut này thì tốt hon cho bệnh này so với loại donut kia, tựa như donut có chức năng chữa bệnh.
Richard cắn miếng donut, lóp kem béo ngậy xịt ra ở thành bánh, ông liếm các ngón tay. “Ngon quá. Là bánh
gì vậy?
“Kem vị hạnh nhân bên trong, chocolate phủ vói dừa bên ngoài - phát minh của tôi đấy. Tôi gọi nó là bánh Mon nhân kem - lấy cảm hứng từ những thanh kẹo Almond Joy và Mounds.”
“Mon. Có khi anh phải đổi tên đấy.”
Anhil cưòi. “Món đấy được ưa chuộng lắm, nhất là giói cảnh sát.” Anhil cười to hơn, đến lúc này Richard phải bật cưòi. “Khán giả của tôi đó - cảnh sát, thợ làm vườn hoa, taxi. Tôi đến California để làm một ai đó. Tuần đầu tiên sau khi khai trương, tôi bị một gã trên ti-vi cưóp. Tôi nhìn gã - tôi nói: ‘Tao biết mày; mày ở trên ti-vi mà. Đi đi, hôm khác hẵng đến - mua donut đi.’” “Rồi gã có đi không?”
“Gã nện súng vào tôi rồi cuỗm tờ đô-la của tôi.”
“Gã cuỗm tờ đô-la đầu tiên của anh à?”
Anhil gật đầu.
“Tệ thật.” Ông ăn nốt bữa sáng. “Anh nấu ăn ngon lắm - anh nên mở một nhà hàng mới phải, không chỉ là một tiệm donut.”
“Tôi làm bánh donut rất giỏi,” Anhil trả lời. ‘“Mr. Dunkin’1 chẳng thèm coi tôi ra gì, nhưng tôi biết donut của tôi ngon hơn. Tôi sẽ không làm giàu nhờ donut - donut không phải là đĩa ghi âm vàng, donut không phải là quầy vé ở rạp phim - nhưng mỗi buổi sáng tôi làm một chiếc
donut và tôi thấy hạnh phúc.” Anh lại bật cười. “Người ta cân đong những điều may mắn, còn tôi đong đếm số donut của mình. Tôi cảm thấy thật may mắn.”
“Anh làm việc chăm chỉ lắm.”
“Có khi tôi không về nhà. Tôi gọi cho vợ, chúc cô ấy ngủ ngon, còn tôi ngủ lại đây. Khi ông đến, tôi chưa mở cửa. Nhưng tôi thấy ông và không thể xua ông đi.”
Họ im lặng một lúc. Bên ngoài, tròi đang sáng dần; xe cộ chạy nhiều hon trên phố. Một người bước vào, mua một cốc cà phê và vài chiếc donut để đem đi.
“Tôi nên gọi taxi thôi,” Richard nói.
“Không cần gọi đâu; họ sắp đến rồi đó. Khi đổi ca, họ gặp nhau ở bãi đỗ xe.”
Và, không ngoài dự đoán, khoảng muòi phút sau, tiệm bánh đông nghịt tài xế taxi.
Trước khi Richard đi, Anhil cho bánh donut vào đầy một hộp to. Richard móc ví ra, nhưng Anhil không chịu nhận tiền.
“Ông dư tiền rồi nên không cho tôi trả chắc.”
“Tiền bạc không thành vấn đề.”
“Bây giờ thì tôi biết thế rồi; nhưng làm on nhận chút tiền đi. Tôi không thể về nhà nếu anh không lấy tiền của tôi; đó là luật ở Mỹ, anh phải lấy tiền của tôi.”
“Ông làm tổn thưong tôi đấy,” Anhil nói. “Tôi tưởng chúng ta là bạn.”
“Donut của anh là bánh nhân từ mà,” Richard nói, đặt tiền lên quầy.
“Ông có thể nghĩ mình giàu vì ông có nhiều tiền, nhưng luôn có người có nhiều tiền hơn ông. Tôi giàu vì tôi dành hết trái tim mình cho tiệm donut." Anh ta đẩy chỗ tiền sang một bên.
Richard nhận ra mình đang làm tổn thương Anhil; ông lấy tiền lại. “Thôi được rồi, vậy hãy để tôi làm cho anh một việc gì đó.”
“Tôi muốn chạy thử xe của ông,” Anhil đề nghị. “Tôi chưa từng chạy Mercedes bao giờ.”
Richard gật đầu.
“Hẹn gặp ngày mai.” Anhil nói, và Richard không biết có phải anh ta nói đùa hay không.
“Hẹn gặp lại,” ông đáp, rời khỏi tiệm donut với nhiều hứa hẹn, bữa ăn sáng, hộp bánh donut trên chỗ ngồi cạnh bên. Ông cảm thấy thật tươi tỉnh, sảng khoái.
Có phải ông gặp may không? Có phải ông mói thoát chết không? Ông có cảm giác như mới đi được một quãng đường rất xa, như thời gian đang dừng lại. Có lẽ đây chính là NÓ, đây chính là vận may, mọi chuyện đã được định đoạt như thế này. Có lê tạo hóa muốn ông suy nghĩ theo cách đó - rằng ông thật là may mắn - ông có một cái mũi ngửi được, thời tiết tốt đẹp, ai còn mong gì hơn? Có lẽ mọi ngưòi đều may mắn nhưng họ không nhận ra - có khờ khạo không khi nghĩ rằng ngay cả khi mọi chuyện trở nên bất ổn, đó vẫn là vận may?
“DẬY SỚM thật thích nhỉ?” người tài xế taxi bắt chuyện, bắt gặp nụ cười của ông trong kính chiếu hậu. “Lúc trước tôi từng làm ca đêm. Tôi cảm thấy như ngưòi thiếu ngủ, như ma-cà-rồng ấy. Mà nói đến cà phê mới nhớ, tỗi nốc rất nhiều cà phê, thậm chí tan ca sau mười hai giờ lái xe liên tục, tôi củng không tài nào ngủ được, về đến nhà là toàn thân run rẩy.”
Ông thường đang ở trên máy tập, ông thường đang chạy trong lúc cô bơi, nhưng giờ thì ông sợ tập thể dục, sợ trái tim ông. Ông tưởng tượng cảnh mình ở dưới nước, không có không khí, ngạt thở. Trong lúc tưởng tượng, ông cảm thấy điều đó.
Cô ngừng bơi, tháo kính, và ngước lên.
Với cô gái ở dưới đó, ông chỉ đơn giản là một người đàn ông đứng ở trên ngây ra nhìn.
Vô tình ông chạm tay lên kính. I<inh mát lạnh. Ồng áp má, mũi, miệng lên đó. Ông hít một hơi sâu rồi thở ra thật dài và chậm, làm mờ lóp kính, và trong một khoảnh khắc, mọi thứ, ngay cả cô gái bơi lội, biến mất.
Ông đang đứng bên tường kính chờ đợi cuộc đời mình bắt đầu.
“ONG KHÔNG SAO CHỨ?” Bà giúp việc Cecelia hỏi.
“ừ, sao vậy?”
“Ông cứ đứng ngây ra nhìn. Tôi ở đây mười lăm phút rồi mà ông chẳng nhúc nhích gì. Ông không mặc quần áo buổi sáng, ông củng không đeo tai nghe nữa. Ông chắc là không sao chứ?”
Ông không quyết định được có nên nói gì hay không, có nên kể với bà về chuyện tối qua. Ông quyết định xử sự bình thường, xử sự như thể chưa có gì xảy ra.
“Không sao,” ông đáp.
“Bánh donut ở đâu ra vậy? Bánh gây quỹ à? Lũ trẻ đến gõ cửa từng nhà ư?”
“Mua trên đường tôi về nhà đấy mà; chị ăn đi.”
Bà nhìn địa chỉ ưên hộp. “Ông làm gì ở tận dưới đấy?”
lên nét bóng mờ hiện đại. Mọi thứ rất ngăn nắp, đâu ra đấy một cách hoàn hảo, sạch sẽ một cách hoàn hảo. Phía trái là phòng khách, ghế sofa trắng tiệp màu, một chiếc ghế Eames, bàn cà phê mật kính, thảm lông đan thủ công của Bỉ. Mỗi món hàng được lựa chọn dựa trên nét thẩm mỹ và sự hoàn hảo của nó. Đây là những gì ông mong muốn: trong tầm kiểm soát, chính xác, trật tự. Ông đã mua chúng lúc dọn đến đây. Trên tường treo nhiều tranh, những bức tranh nổi tiếng, những bức tranh mà các viện bảo tàng muốn sở hữu. Đó là một phần trong kế hoạch của ông khi ông dọn đến Los Angeles. Ông tự nhủ sẽ tạo dựng một cuộc sống mới, một cuộc sống tốt đẹp, và ông muốn những thứ đẹp đẽ/quan trọng trở thành một phần của cuộc sống đó. Ông tự nhủ mình đã làm việc vất vả, do đó ông nên trưng ra bằng chứng của nỗ lực vất vả ấy xung quanh mình, những tài sản của ông. Ông nên bài trí nghệ thuật xung quanh mình, để chõ bản thân ông theo cách nào đó cũng trở thành nghệ thuật.
Ngôi nhà lặng như tờ, co chặt lại như thể đang nín thở, bất động, cố gắng không tồn tại. Ông hít sâu - vô vị. Ngôi nhà không có mùi gì trừ mùi sạch sẽ, gần giống mùi chanh, giòn tưoi.
Cảm giác dễ chịu trong không gian thân thuộc đã trả nên hết dễ chịu; mọi thứ quá dễ chịu mà lại không dễ chịu chút nào.
Ông đặt hộp bánh donut xuống, mở nắp ra. Nếu ông ăn một chiếc bánh, có lẽ ông sẽ cảm thấy dễ chịu trở lại. Đông, tây, nam, bắc, xúc xắc, củ cải - chọn chiếc nào đây, chiếc nào sẽ có tác dụng đây? Bánh trơn. “Cổ điển,” Anhil gọi nó như vậy.
Richard gật đầu. Chiếc taxi leo lên đồi. Khi họ tiến đến gần hcm, thật khó để nghĩ thêm được gì. Donut và cà phê đang trở thành một hỗn họp kinh khủng, axít, đường, con hưng phấn trở thành chứng loạn đường huyết, cảm giác khó chịu lạnh bụng. Ông không muốn đi về - ông không thể đi về. Sợ hãi cùng cực, ông định bảo tài xế taxi cứ đi tiếp, ông đã nhầm lẫn, ông không muốn xuống xe.
Taxi dừng lại trước nhà. Và ông bước xuống, đứng ở lề đường với hộp donut trong tay.
Ông có thể đứng bên ngoài đợi đến khi Cecelia đến, giả vờ như quên đem theo chìa khóa và bị nhốt ở ngoài. Ông có thể ngồi ở bậc thềm trước nhà và thừa nhận ông sợ phải ở nhà.
“Tôi sợ lắm,” ông có thể kêu lên với bất kì ai đang nhìn ra từ cửa sổ. “Tôi sợ lắm,” ông có thể kêu lên với cậu bé giao báo ném báo buổi sáng ra từ cửa sổ chiếc xe trạm trong khi bố nó bình thản lao xe xuống dốc.
Ông miễn cưỡng bước đến cửa trước, cỏ ẩm ướt cọ vào mắt cá chân - ông không mang tất khi ròi phòng cấp cứu, những thứ ông nôn ra dính đầy trên tất nên ông bỏ lại. Tất màu nâu. Ông không muốn mang tất nâu nữa; ông không muốn mang bất kì chiếc tất nào nữa. Giày không tất, vết rộp và da thô - ai quan tâm chứ? Ông không thể che giấu bất cứ điều gì được nữa, ông cần cảm nhận mọi việc đúng như bản chất của chúng.
“XIN CHÀO,” ông gọi to khi mở cửa. “Xin chào,” ông gợi như thể đang đợi ai đó đáp lại.
Gian bếp với bề mặt thép không gi sạch bong, toát Richard liếc nhìn đồng hồ trên lò vi sóng - 5:37 - gần mười hai giờ, gần nửa ngày đã ưôi qua từ khi ông gọi 911.
Trong phòng khách có những mảnh nhỏ, những mẩu vụn vương vãi của sự cố, những thành phần của bộ thiết bị truyền dịch, miếng dán hình bán nguyệt từ các điện cực mà họ đã đặt lên ngực ông, một cục bông băng với một chấm máu đỏ to trên đó.
Chuyện gì đã xảy ra?
Toàn bộ sự việc có thể là một giấc mơ kì lạ, một ảo giác - trừ một điều rằng ông có bằng chứng, những mảnh vụn, chất dinh dính. Như một vụ bất cóc của người ngoài hành tinh, ông đã bị bắt cóc, điều tra, rồi trả về, tự hỏi không biết chuyện quái quỷ gì đã xảy ra. Liệu ông còn cảm thấy là chính mình được nữa không? Mà trên hết, ông đã cảm thấy thế nào? Ông không nhớ gì cả.
Ông đang đứng ở mũi ngôi nhà, noi hai bức tường kính dày tiếp giáp, một góc sắc nhô ra sườn đồi như mũi tàu.
Phía dưới ông ở bên trái là vết lõm, chỗ lún xuống. Trong lúc nhìn nó, ông cơ hồ nghĩ rằng nó đang lớn dần - rộng hon, sâu hơn.


No comments: