Ông đang đứng bên tường kính, nhìn ra ngoài, và khi thấy nó đến thì đã quá muộn. Một con chim đang lao tói. Người và chim bốn mắt chạm nhau, và rồi, uỵch một tiếng, nó lao vào kính. Sờ sờ trước mặt ông - 100 phần trăm còn sống - nó đâm vào kính, và - 100 phần trầm đã chết - nó rơi xuống đất. Ông đi vào nhà bếp, tìm một chiếc thìa to, đi ra ngoài, đào một cái hố, và chôn con chim. Ông quay vào nhà, lấy hoa ra đặt quanh mộ.
Sau đó, bà ấy gọi. “Tôi chỉ có một phút thôi,” bà nói. “Ông hay thật đấy. Tối qua tôi chẳng ngủ được. Ông lúc nào cũng bị hoang tưởng có bệnh: hết cổ đến lưng, rồi đến đau đầu.”
“Ớ bệnh viện người ta không nói như thế - không ai gọi tôi là kẻ bị hoang tưởng có bệnh cả.”
“Người ta lịch sự thôi,” bà nói.
“Sáng nay tôi có nói chuyện với Ben.”
“Nó có kể cho ông nghe về chuyến đi không?” Chuyên đi nào?
“Nó sẽ lái xe xuyên Mỹ, giống trong truyện On the road ấy. Ben và Barth, hai đệ nhất anh em họ, cùng nhau ngao du trong hè. Tôi đã bảo chúng cứ lấy xe tôi mà đi.” “Chiếc Porsche á?”
“Không, tôi bán chiếc đó lâu rồi - một chiếc xe trạm hiệu Volvo thôi.”
“Nghe hay nhỉ.”
“Chúng định nghỉ hè ở California.” ỉm lặng; Ben không nhắc đến chuyện đó với ông; có thể Ben không muốn ông biết. Ben đến California: thật ngất ngây, thật sung sướng. Giờ là cơ hội của ông, vậy mà ông cảm thấy ông đã để vuột mất rồi.
“Cám ơn bà đã gửi hoa.” Ông nói.
“Tôi gửi hoa ư? Tôi thật là tử tế nhỉ.”
“Rất vui khi biết bà còn có cảm xúc với tôi.”
“Tôi có cảm xúc, Richard ạ, chỉ là không bao giờ có thời gian thôi.”
SAU BỮA TRƯA, người phụ nữ đến để nói về màu phòng khách. Cô ta di chuyển qua các phòng, chạm vào các bức tường, cảm nhận sự vật. “Ông có quyết định phòng này dùng để làm gì không? Chúng ta cần có mục đích trước khi tạo cho căn phòng một cá tính.”
Ông định dành phòng đó cho Ben. Mười ba năm trước, khi Richard mua nhà, ông đã rất hào hứng đi mua sắm những vật dụng cho phòng bé trai: một chiếc giường
hình xe ô-tô, một tấm thảm dệt cả một con đường trên đó, xe tải đồ choi có bánh xe đẩy đi được, những món mà một bé trai sẽ thích. Căn phòng dự kiến hoàn tất trước Giáng sinh, và ông định bay đến New York để đón Ben, vì nó còn quá bé, chưa thể tự đi máy bay được, rồi quay về nhà ỏ vói ông vài tuần. Nhưng rồi bà được mời đi đến một noi khác; dù là noi nào thì nghe cũng tốt hơn những gì ông có thể đề nghị - ông sẽ thành kẻ ích ki nếu không đồng ý.
“Anh sẽ được đón con lần sau,” bà đã nói thế. “Còn thiếu gì dịp Giáng sinh sắp tới.”
Vậy là ông tạm dừng các đơn đặt hàng nội thất. Rồi đến kì nghỉ xuân, Ben bị cảm lạnh nên không thể đi máy bay, rồi đến hè, và lại có một lý do khác. Rồi thì những chuyến viếng thăm đáng lẽ diễn ra mỗi tháng một lần trở thành hai, ba tháng một lần, và Richard thường đến New York trong khoảng một tuần rồi trở về, cảm thấy tệ hơn, một đôi lần Ben đến L.A., nhưng cảm giác rất gượng gạo, chưa bao giờ giống như được ở nhà. Và giờ thì đó chỉ là một căn phòng, một căn phòng trống vói một chiếc giường. Cecelia đã ở đó một tuần khi gập chuyện bất trắc, và thỉnh thoảng khi cãi nhau vói chồng, bà lại qua đêm ở đó.
“Đây là phòng dành cho khách,” Richard đáp.
“Hai giường đơn, hai giường đôi, hay một giường khổ lớn? Ý ông thế nào?”
“Một giường đôi và một chiếc bàn,” ông đáp.
Chuyên gia trang trí đính những mảnh sơn lên một chiếc thước nhôm loại gấp lại được, rồi vẫy vẫy nó quanh phòng - để bắt ánh sáng. Cô ta mở bộ đồ nghề ra, pha pha trộn trộn, rồi sơn bốn vạch màu khác nhau lèn tường.
Cô chờ một lát - để xem màu nào lên nước - rồi quyết định chọn màu trắng ánh tía. “Màu này sạch,” cô ta nói. “Sáng nhưng không gây khó chịu, điều này rất quan trọng. Tôi có thể cho thợ đến son trước cuối tuần này.” “Tốt. Làm ngay đi - trước khi mọi thứ thay đổi.”
“Tôi ĐI ĐÂY,” ông bảo Cecelia. “Tôi có hẹn.”
Khi cho xe chạy từ nhà ra đường, ông có thể thấy vết lõm, chỗ trũng, giống một miệng núi lửa trên mặt trăng, tròn gần như vành vạnh, rộng khoảng ba mét. Vòng tròn hoàn hảo khiến ông lo lắng, ông nghĩ đến những dấu hiệu mà ông nhìn thấy gắn vào các trạm điện thoại ở gần chân đồi. UFO? Bạn Không Đon Độc... Hãy Nói Với Tôi.
“ONG có MUỐN tôi dán tem xác nhận trước không?” cô tiếp tân hỏi.
“Chắc rồi.”
“Hôm nay trông ông khỏe lắm.” Cô tiếp tân mỉm cười khi ông đưa vé đỗ xe cho cô ta. “Tôi thích áo của ông. Có lần ở cửa hàng ở Neiman Marcus, tôi đi thẳng đến quầy tính tiền rồi dằn vé của tôi xuống và nói vói cô bé ở đó, ‘Xâm hại1 tôi đi.’ Khiến cả hai chúng tôi sợ chết khiếp.” Cô ta bật cười, liếm vài con tem hình vuông, rồi dán lên vé. “Ông được xác nhận, trong một giờ,” cô ta nói, trả vé lại cho ông. “Mời theo tôi.” Cô dẫn ông vào một căn phòng, bảo ông bước lên bàn cân, đo huyết áp và nhiệt độ, rồi bảo ông ngồi lên bàn. “Cứ tự nhiên nhé. Ông muốn đọc tạp chí không?”
“Được rồi,” ông đáp.
“Tôi biết mà.” Cô ta nháy mắt. “Bác sĩ sẽ vào ngay.”
“Tôi CÓ THỂ giúp gì cho ông?” bác sĩ Lusardi hỏi, xồng xộc đi vào, áo blouse trắng phấp phới theo sau.
“Tôi bị đau, đau không chịu nổi. Họ đưa tôi vào bệnh viện, họ tưởng tôi bị đau tim.”
“Còn bây giờ ông cảm thấy thế nào?”
“Ổn rồi, tôi thấy ổn rồi, rồi tôi lại nhớ đến ccm đau. Tôi không chắc là tôi nhớ tới ccm đau hay là tôi vẫn còn bị đau.”
Lusardi xem qua hồ sơ bệnh án của ông. “Lần cuối ông đến khám là bảy năm trước vì bệnh viêm phổi.” Bác sĩ ra dấu cho ông cởi áo. “Cuộc sống của ông thế nào? Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát chứ? Một ngày bình thường của ồng ra sao?”
“Dậy sớm,” Richard đáp. “Chạy trên máy, huấn luyện viên đến nhà, chuyên gia dinh dưỡng đến vài lần một tuần, có khi mát-xa. Tôi cố gắng sống điều độ. Tôi đọc bốn tờ báo. Tôi không bao giờ đi ra ngoài.”
“Đó là một cách để tránh phiền phức,” Lusardi nói. “Tôi muốn đo điện tâm đồ, dù tôi biết tối qua ông đã được đo rồi.” Bác sĩ dùng chân rê máy đến Richard, lột các điện cực ra, rồi dán lên ngực Richard.
Máy đo điện tâm đồ củng giống như máy kiểm tra nói dối: nó chạy trong lúc người điều khiển đặt câu hỏi. Thật mất tập trung, rất khó để có nhịp tim hoàn hảo trong khi Lusardi cứ chất vấn ông đủ điều.
“Ông bị đau đột ngột hay cơn đau xuất hiện từ từ?” “Tôi không biết; giống như tôi đã bị đau sẵn rồi và bỗng dưng đau cấp bách hơn.”
“Ông mô tả thử xem.”
“Đau nhiều, không dứt, một bộ rễ vói những xúc tu tỏa ra từ giữa, một cái nút thắt qua vai xuống bàn tay.” Điện tâm đồ đang nhấp nháy. Lusardi lác lắc chiếc máy; nó dừng lại.
“Đau đến đâu?”
“Xuống tận phía dưới.”
“Đã kết hôn, li dị, con cái, quyền nuôi con?”
Ông chưa bao giờ gặp bác sĩ nào hỏi những câu đòi tư như thế. “Một con trai, ở New York, vói vợ tôi.”
Bác sĩ gật đầu. Anh ta ngồi bắt chéo chân. “Ông nghỉ một phút đi, để xem điện tâm đồ thế nào.”
“Đau đến nỗi tôi bật khóc. Sáng nay tôi lại khóc nữa. Trước giờ tôi có bao giờ khóc đâu.”
“Lúc còn bé ông có bị chấn thương hay bạo hành gì không?”
“Chỉ có bố mẹ tôi thôi - họ là người Do Thái,” ông đáp. “Tôi nói chuyện với mẹ tồi sáng nay, bà nghĩ tôi là đồ bỏ đi vì tôi đã về hưu.”
“Tâm lý suy thoái.”
“Anh nghĩ là bệnh trầm cảm ư? Bệnh trầm cảm có gây đau đớn cho cơ thể không?”
“Ý tôi là bố mẹ ông lớn lên trong đợt Suy thoái kinh tế. Tôi sẽ cho xét nghiệm máu. Tôi muốn kiểm tra tất cả.”
giống ngưòi phải cạo râu vài lần mỗi ngày, một bộ râu dày, mái tóc dày, chẳng khác nào một chiếc mũ bảo hiểm che chắn cho cái đầu. Và anh ta còn quá trẻ.
“Anh làm bác sĩ khoa nào?”
“Nội tâm lý - khoa này mói. Ngưòi ta nhận ra là con người không chỉ muốn được khám bệnh mà còn muốn được lắng nghe. Vì vậy - người ta lập hẳn một chuyên khoa, có chưong trình nghiên cứu sinh ở Yale. Tôi thuộc nhóm đầu tiên; cả nước có tổng cộng tám người, bốn ở New York, ba ở Los Angeles, và một ở Florida.”
“Anh có một chính kiến cụ thể nào không - một lối sống, một điều gì đó mà anh muốn những người khác cũng phải làm?”
“Nó thay đổi liên tục.”
“Tôi cần biết rằng không phải mình đang tưởng tượng ra nó.”
“Ông nói ‘tưởng tượng ra nó’ nghĩa là sao? Rằng ông bịa ra chuyện bị đau ư? Ông không ‘tưởng tượng ra nó’ đâu. ”
“Tại sao tôi lại đau đớn khủng khiếp như vậy?”
“Tôi không biết - chúng ta mói gặp nhau thôi mà. Ông có muốn quay lại để khám với tôi nữa không?”
“Có cần không?”
“Tùy ông thôi.”
“Anh có phát hiện ra điều gì không? Điều gì đó mà tôi nên biết? Có gì bất ổn không?”
“Ông bị đau.”
“Bây giờ tôi nên làm gì?”
“Sống”
Ông ra về, cảm thấy không thoải mái; ông vừa thích Lusardi, vừa có cảm giác bị lợi dụng. Trong đầu, ông gọi anh ta là Tắc Kè. Sau cuộc gặp với Tắc Kè, ông lái xe không định hướng, chỉ biết ông không thể về nhà - chưa phải lúc.
Ông lái xe xuống đồi, xuống Sunset; ông sẽ ra ngoài uống rượu, ăn tối.
Ớ khách sạn Bốn Mùa, ông giao xe cho người phục vụ rồi tiến vào quầy bar.
“Ông muốn dùng gì?”
Ông thường uống gì nhỉ? “Vodka martini,” ông đáp.
“Ông thích pha kiểu nào - khô, bẩn, pha, ô liu, hành tây, mũ nấm1?”
“Gọn thôi,” ông đáp, “gọn và sạch, không có gì nổi bên trong. Không tạp chất. ”
“Ông muốn loại vodka nào?”
Bấy giờ ông ước gì mình chỉ gọi một món đon giản - như bia chẳng hạn.
“Tôi có Ketel One, Grey Goose, Absolut, Stoli, vodka khoai tây, một loại vodka điện mới, có phân tử tích điện.”
“Anh chọn đi,” ông nói. “Chọn lựa của bartender.”
Anh ta gật đầu như vừa bị giao phó một trọng trách nặng nề. Trong lúc chờ đợi, Richard bốc một nắm hạt rang muối cho vào miệng. Rượu được mang ra, mạnh, như nhiên liệu tên lửa. Ông hóp một ngụm, nhâm nhi đĩa hạt, bây giờ ông ăn từng hạt một, điều, hạnh nhân, hạt dẻ, hạt óc chó, hồ đào, đậu phông, hạt phỉ. Chúng thật béo, mằn mặn, và nhanh chóng hết sạch. Khi gần đến giờ sự cố xảy ra ngày hôm qua, Richard lo lắng: con đau có quay trở lại không, nó có tồi tệ như trước không, đau đớn hon khả năng chịu đựng của ông?
“Làm ơn cho một ly nước.”
“Đóng chai hay nước máy?”
Nhiều câu hỏi quá. Ông nhìn quanh, các doanh nhân đang họp, các cô nhân viên phát triển ý tưởng trò chuyện vói nhà biên kịch, ngôi sao điện ảnh và đoàn tùy tùng. Nhiên liệu tên lửa đang làm ông choáng váng. Ông đang say. Đĩa hạt hỗn họp đã hết, và ông không muốn gọi thêm. Ông đặt mười đô-la xuống, nhấc ly lên, rồi đi vào phòng ãn.
Anh chàng bartender đuổi theo ông. “Thưa ông, ly rượu giá mưòi sáu đô.”
“Thật à?” Ông ngượng ngùng, bực bội - có ai từng nghe nói tới một ly rượu giá mưòi sáu đô chưa? Ông rút ra một tờ năm đô và vài tờ một đô rồi đập chúng xuống tay anh ta. “Không còn ai nợ ai nữa nhé.”
“Tiệc một người ạ?” nữ nhân viên lễ tân phòng ăn hỏi.
Ông gật đầu.
“Lối này,” cô ta nói, dẫn ông vào một phòng trống.
Một người đưa thực đơn cho ông, một người khác rót cho ông một ly nước, người khác đặt một ổ bánh mì tròn lên đĩa của ông và một ít bơ bên cạnh. Ông ngốn ngay ổ bánh. Lâu rồi ồng không ăn bánh mì - nó không nằm trong chế độ ăn của ông. Bánh mì còn ấm, bột chua nồng vị men. Ông ăn kèm bơ lạnh - ông nhắm mắt lại - tuyệt. Nó làm sạch vòm họng ông, làm tan muối, vị kích thích của cồn. Ông ăn bánh mì, và người phục vụ bánh mì đến lần nữa, cho ông một ổ khác, ông cũng ăn nốt.
Và rồi - như vừa bừng tỉnh - ông nhìn quanh phòng, nhận ra mình đang ngồi trong nhà hàng một mình. Ông không làm như thế được. Ông phải ra ngoài.
“Tôi để điện thoại ngoài hồ bơi,” ông thốt lên rồi vội
vã rời khỏi phòng ăn. Richard đưa vé cho ngưòi điều xe và hi vọng xe ông đến trước khi họ nhận ra ông đã ăn cắp hai ổ bánh mì. Ăn cắp bánh mì bữa tối? Ông không chỉ ăn những ổ ngưòi ta đặt lên đĩa của ông, mà trên đường ra ngoài, ông đi ngang một rổ bánh không có ngưòi trông và không thể kềm lòng đã thọc tay vào, vơ lấy vài ổ cứ như chúng là banh tennis. Ông nhét đầy túi những ổ bánh mì ấm nóng.
Ngà ngà say, ông lái xe cho đến khi một cửa hiệu có tên Cây Bồ Đề hiện ra trước mắt - ông đoán đấy là hiệu sách mà huấn luyện viên và chuyên gia dinh dưỡng thường nhắc đến. Bên trong, những ngưòi đàn ông cao ngồng như cây sậy với những kiểu tóc quái dị - quá nhiều, quá ít, tất cả đều nằm không đúng chỗ - và những người phụ nữ gần như không còn tóc, những phụ nữ trông như đàn ông, nhìn ra từ phía sau các giá sách, đưa mắt lén lút nhìn ông như thể đang cố gắng tạo liên lạc. Có sách về tất cả chủ đề thượng vàng hạ cám - UFO, triết học, sách nấu ăn, năm mưoi tập về phép lạ. Một chồng rất to những quyển “sách mà Elvis thích nhất sau Kinh thánh” chất cạnh quầy tính tiền. Tựa đề có vẻ liên quan - đến ông - Cuộc sống không bản thể. Richard cầm một quyển lên; bụng ông réo rắt. Rượu martini đang phát huy tác dụng. Ong lên một kế hoạch - trả tiền sách rồi đi đến cửa hàng thực phẩm, mua ít thức ăn, về nhả, ăn, đọc sách, rồi đi ngủ.
Bên ngoài, một người phụ nữ mù đang cúi xuống hốt phân chó. Bà rờ rẫm mặt đất, cố tìm ra nó. “Ở bên phải,” ai đó nói.
“Cám ơn.”
Ông rẽ ở góc đường và - rầm - bị một chiếc xe đâm phải. Một người chạy xe ra khỏi bãi đỗ và tăng tốc lao vào ông, khiến ông ngã dúi dụi như một chú hề đấm bốc nhồi cát. Người phụ nữ đụng ông rướn người ra khỏi xe, quát lên, “Cái gì, ông điên à?”
Mọi người xúm lại. “Có bị gãy xưong không?” một người hỏi.
Ông gượng đứng dậy.
“Đừng di chuyển ông ấy,” một người nhắc nhở. “Ông ấy tự di chuyển đó chứ.”
“Gọi điện cho cảnh sát đi,” ai đó lên tiếng.
“Ôi, hay thật, cám cm rất nhiều,” người phụ nữ đâm xe vào ông vừa nói vừa bước ra khỏi xe.
“Ông có muốn lấy số điện thoại bác sĩ nắn xưong khóp của tôi không? Bà ấy giỏi lắm, đau gì củng chữa khỏi.” Một cô gái viết số điện thoại lên một mảnh giấy rồi đưa cho ông.
“Ôi, làm ơn đi, tôi có đụng vào ông ta đâu.” “Thương người một chút chứ,” một trong những anh chàng cao lêu nghêu từ nhà sách Cây Bồ Đề càu nhàu.
“Ồng làm cái gì vậy? Làm sao tôi thấy ông, chỉ là một người bé nhỏ, đang đi bộ chứ?”
“Tôi đang đến cửa hàng thực phẩm.”
“Sao ông không lái xe, như ngưòi bình thường ấy?” “Cô đã đụng ngã tôi,” ông đáp.
“Ông làm hỏng bét một ngày của tôi rồi,” cô ta đáp trả. “ừ, cũng may cho cô đấy, bây giờ đã sắp hết ngày rồi.” Cô ta gọi điện thoại di động cho bạn, quay lưng khỏi đám đông. “Ô, chào, tớ bị tai nạn. Tớ đang ra khỏi bãi thì đâm phải một ông. Không, không phải xe ông ấy, là chính ông ấy, tớ đâm vào người ông ấy. Ông ấy đang làm khó tớ đây này. Tớ ghét đàn ông - nếu tớ đâm phải phụ nữ, đảm bảo cô ta sẽ xin lỗi tớ.” Cô ta ngừng lại để hỏi ông, “Tôi có phải đọi đến khi cảnh sát tới không? Vì tôi còn công chuyện phải giải quyết. ”
Một người đàn ông từ trạm xăng bên kia đường đi đến vói một túi nước đá to và đặt nó lên chân ông, chỗ bị chấn thưong. Ông nhăn mặt. Người đàn ông dùng một cuộn băng dính màu xám để buộc đá vào chân ông. “Trước đây tôi là nhân viên cấp cứu,” ông ta nói, “trong Lực lượng dự bị.”
“Tôi nợ anh bao nhiêu cho túi nước đá này?” Richard hỏi ông ta.
“Ông chảng nợ tôi gì cả.”
Ông gượng đứng dậy; đám đông vỗ tay khi ông đứng được thẳng người. “Cám on. Cám on rất nhiều.”


No comments: