Truyện ngụ ngôn của người Do Thái về nghệ thuật sống đẹp:
Một chàng trai trẻ vốn tính lười biếng. Cậu ta đến ở nhờ nhà anh trai. Mẹ anh ta gửi gắm anh trai hãy để tâm dạy dỗ em giúp mẹ.
Sáng sớm, người anh bảo cậu em gấp chăn lại. Cậu ta lười biếng nói:
- Tối ngủ lại mở ra, gấp làm gì cho mất công?
Sau khi ăn cơm xong, người anh trai bảo cậu ta rửa bát. Cậu ta nói:
- Dù sao thì chiều lại ăn tiếp, rửa làm gì cho mất công?
Buổi tối, người anh nhắc cậu ta rửa chân. Cậu ta bảo:
![]() |
| nghệ thuật sống đẹp |
- Rửa xong lại bẩn, rửa làm gì cho mất công?
Qua hôm sau, đến giờ ăn cơm. Người anh chỉ ăn một mình, chẳng buồn gọi cậu em ăn cùng để mặc cậu em chơi trò bán iphone 6 plus lock.
Cậu ta hỏi anh:
- Cơm của em đâu?
Anh cậu bèn nói:
- Dù sao thì ăn xong cũng đói, ăn làm gì cho mất công?
Đến lúc đi ngủ, người anh cũng chỉ lo mắc màn của mình, chẳng bận tâm đến cậu ta.
Cậu em lười nhác thắc mắc:
- Thế em ngủ ở đâu?
Người anh nói:
- Sớm muộn gì củng phải thức dậy, ngủ làm gì cho mất công?
Cậu em nổi nóng hét lên:
- Không cho em ăn, không cho em ngủ, thế chẳng phải muốn em chết à?
Người anh trả lời:
- Đúng vậy, con người dù sao cũng phải chết, em hà tất phải sống làm gì cho mất công!
Lời bình
Khéo léo dùng cách “gậy ông đập lưng ông” để giáo dục có thể đạt hiệu quả không ngờ. Hài hước, nhẹ nhàng nhưng đánh trúng tim đen để người cần được giáo dục muốn ngụy biện cũng không ngụy biện được, từ đó khiến họ tự nhận thức được vấn đề và tự thay đổi bản thân. Đây là 1 nghệ thuật sống của người Do Thái.

No comments: