Truyện ngụ ngôn của người Do Thái về nghệ thuật sống đẹp:
Giữa đêm khuya, bà chủ nhà đang ngủ thì chợt nghe chuông điện thoại reo vang. Trong điện thoại, tiếng cô gái ở đầu dầy bên kia đang rất kích động:
- Tôi hết chịu nổi ông chồng tồi tệ này rồi!
- Cô gọi nhầm số rồi! - bà chủ nhà có chút nóng giận. Nhưng đầu dây bên kia hình như không nghe thấy, vẫn cứ thao thao bất tuyệt:
![]() |
| nghệ thuật sống đẹp |
- Tôi ở nhà chăm sóc ba đứa con nhỏ, mệt muốn đứt hơi, thế mà anh ta cứ cho rằng tôi ngồi không hưởng phước. Nhiều khi tôi cũng muốn ra ngoài tìm việc làm như việc bán mua ip5 cũ để trong lòng khuây khỏa, thế mà anh ta không cho. Còn anh ta thì đi suốt từ sáng đến tối, hỏi đến thì bảo là phải tiếp khách. Ai mà tin được chứ?
- Thật xin lỗi, nhưng tôi không quen cô - bà chủ nhà cắt ngang.
- Bà khẳng định là không quen tôi? - đầu dây bên kia nói - Những lời này tôi chỉ có thể nói với bạn bè và người quen mà thôi! Bây giờ nói ra rồi, trong lòng cũng thấy thoải mái hơn. Xin lỗi vì đã làm phiến. Tạm biệt!
Cô gái nói xong thì cúp máy.
Lời bình
Chôn giấu những điều phiền não trong lòng thì thật chẳng sáng suốt tí nào. Tốt nhất, bạn nên tìm cách giải tỏa trước khi chúng gây nên những ảnh hưởng tiêu cực đến bạn. Khi trong lòng cảm thây không vui hoặc chịu đựng áp lực nặng nề, người Do Thái luôn tìm cách giải tỏa chúng cho đến khi chúng không còn ảnh hưởng đến công việc mới thôi. Đây là 1 nghệ thuật sống của người Do Thái.

No comments: