Truyện ngụ ngôn của người Do Thái về nghệ thuật sống đẹp:
Còn một tháng nữa là đến kỳ thi, White miệt mài ôn luyện từ sáng sớm đến tối mịt.
Đến ngày thi, giáo sư Henry mang một cái lổng chim vào phòng thi. Cái lồng được che bằng vải đen, chỉ để lộ ra hai chiếc chân chim.
Giáo sư Henry đặt chiếc lồng chim lên bàn, mỉm cười nói với các thí sinh:
![]() |
| nghệ thuật sống đẹp |
- Đề thi hôm nay là đoán xem trong lồng này nhốt con chim gì. Bây giờ bắt đầu làm bài, ai đoán trúng thì xem như thi đậu.
Các thí sinh chưa từng gặp qua đề thi nào kỳ lạ như thế nên chẳng biết phải làm bài ra sao, cứ giương mắt nhìn chăm chăm vào chiếc lồng. Cả phòng thi lặng yên như tờ.
Một lúc sau, tiếng kéo ghế phá tan bầu không khí yên lặng của phòng thi. White đứng lên nộp bài thi. Giáo sư Henry cầm bài thi của White mở ra xem: toàn là giấy trắng, ngay cả cột điền tên thí sinh cũng bỏ trống. Giáo sư nổi giận hét lên:
- Cậu làm cái gì thế?
White đẩy chiếc kính cận dày cộm trên mũi lên, chẳng nói chẳng rằng, giơ tay kéo ống quần, để lộ ra hai bắp chần:
- Giáo sư, người hãy đoán xem tôi là ai?
Lời bình
Đối diện với câu hỏi làm khó vô lý thì cách giải quyết tốt nhất chính là dùng gậy ông đập lưng ông. Đây là cách hay có thể áp dụng trong cả kinh doanh như bán iphone 5 cu. White đã làm rất tốt đề thi nan giải mà giáo sư đưa ra, khiến mọi người phải vỗ tay khen ngợi. Đây là 1 nghệ thuật sống của người Do Thái.

No comments: