Truyện ngụ ngôn của người Do Thái về nghệ thuật sống đẹp:
Có ba người thợ săn cùng đi săn gấu. Ban đêm, họ nghỉ lại trong một cái trại nhỏ. Ngồi buồn nói chuyện phiếm, ba người thợ săn ai cũng cho mình là người giỏi nhất. Không ai chịu nhường ai, tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Hôm sau, trời còn chưa sáng, một người thợ săn lặng lẽ rời khỏi trại. Anh ta muốn chứng minh mình là thợ săn giỏi nhất nên bỏ đi săn gấu một mình. Chẳng bao lâu sau, anh ta gặp phải một con gấu đói. Nó giương đôi mắt to đùng, đỏ lòm nhìn chăm chăm vào anh ta. Anh chàng thợ săn sợ quá, vứt cả súng, chạy thục mạng về trại.
![]() |
| nghệ thuật sống đẹp |
Đang đói rã ruột nhưng con gấu vẫn chạy đuổi theo con mồi, quyết không bỏ cuộc.
Khi chạy đến trước cửa trại, chân anh ta không nhấc lên nổi nữa, té lăn đùng. Con gấu nhảy tới vồ mồi. Anh chàng thợ săn phản ứng thật nhanh. Anh ta lăn sang bên, khiến con gấu vổ hụt, sẵn trớn lao vào trong trại. Anh chàng thợ săn vội vàng khóa cửa bên ngoài, lớn tiếng kêu:
- Tôi bắt được một con gấu rồi! Bầy giờ các anh hãy lột da nó đi nhé! Tôi đi săn tiếp con thứ hai đây!
Lời bình
Trong cuộc sống luôn có những người như thế. Bình thường thì họ khoác lác vang trời, đến khi gặp chuyên thì họ bỏ chạy không kịp thở cũng như những kẻ bịp bợm đi rêu dao về giá iphone 5 cũ . Gặp phải loại người đó, chúng ta nên tránh xa, kẻo có ngày bị họ “gắp lửa bỏ tay người”. Đây là 1 nghệ thuật sống của người Do Thái.

No comments: